Nhảy đến nội dung chính

Bị bắt cóc bán làm nô lệ - Chương 1

Mùa hè năm đó tôi được 19 tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba, ở trên một bãi biển, tôi đang tận hưởng tuổi trẻ của mình, lúc đó đối với tôi, thời gian ở trước mắt dường như là vô tận. Tôi chơi nhiều môn thể thao kết hợp, nên khá tự tin với cơ thể của bản thân, trên người tôi chỉ mặt một cái quần bơi tam giác, tôi hoàn toàn không ngại nếu có người khác lén nhìn cơ thể của tôi, tôi còn thầm mong họ làm như vậy.

Tôi vừa bước lên khỏi làn nước sau khi bơi xong, quay lại chỗ tôi trải khăn lông, nằm dài ra để tắm nắng một chút. Không biết từ đâu, một người đàn ông trẻ - sở hữu một cái cơ thể thật là tuyệt vời - xuất hiện và trải khăn trên bãi cát cách tôi chỉ chừng vài mét.

Đằng sau cặp kính râm, tôi liếc nhìn anh ta. Trông anh ta có vẻ ngoài hai mươi, hoặc đầu ba mươi, cũng mặt một cái quần bơi tam giác tựa như tôi, cơ thể không quá cơ bắp nhưng trông rắn rỏi khỏe mạnh, khuôn mặt đặc biệt nam tính, trông khá là quyến rủ đối với tôi. Tôi chợt thèm khát được chạm vào cơ thể của anh ta, nhưng tôi không biết anh ta sẽ phản ứng như thế nào khi có một người con trai khác làm như vậy.

Thật bất ngờ khi anh chàng đẹp trai đấy nhìn tôi mỉm cười, rồi còn nhờ tôi thoa kem chống nắng lên lưng. Tôi vội gật đầu, khó tin vào vận may của bản thân. Hắn nằm úp xuống, đưa tôi chai dầu, rồi cởi phăng luôn cái quần chip, nằm khỏa thân phơi cái cặp mông nóng bỏng khiến mặt tôi đỏ bừng.

"Anh hi vọng em không ngại chứ?"

Tôi lắc đầu nói không sao, rồi những ngón tay tôi bắt đầu xoa bóp, miết lớp dầu ấm lên làn da rắn chắc nói bả vai và sống lưng của anh chàng. Tôi cố ý kéo dài quá trình ấy, vừa bắt chuyện hỏi những câu làm quen. Anh ta tên Luân, 24 tuổi, đang nghỉ dưỡng ở một căn hộ hướng biển ngay phía bên kia đường.

Anh ta hỏi tuổi của tôi, không hiểu sao tôi lại nói dối là mình đã 21 tuổi, có lẽ là để không quá cách xa với tuổi của anh ta. Anh ta khẽ đưa tay siết nhẹ đùi tôi, thổ lộ đã quan sát tôi từ xa một lúc, rằng tôi có thân hình cuốn hút, và đặc biệt rất thích cái đùm nhô ra chính giữa cái quần chip của tôi.

Tôi hơi choáng váng vì một người quyến rũ như anh ta lại đang chủ động mời gọi tôi, bản chất tôi vẫn còn là một đứa trẻ thiếu nhiều kinh nghiệm trong tình trường. Thấy tôi ngớ người ra như một thằng ngốc, bàn tay của anh ta trườn lên đùi, vuốt ve cái cây cung đang căng cứng dần - đến mức cái quần chip chật chội khó lòng che hết. Lúc đó mọi dấu hiệu cảnh báo tôi đều bỏ qua, bởi thực tế là càng hưng phấn bao nhiêu, đầu óc càng trống rỗng bấy nhiêu.

Chỉ mười lăm phút sau, tôi đã cùng với anh ta ở trong căn hộ hướng biển. Bên trong phòng ngủ, cái quần chíp duy nhất đã được cởi ra, tôi nằm trần truồng ở trên giường, cảm nhận cái đầu nhấp nhô của anh ta trên cây cột cứng như thép của mình. Chiếc lưỡi mềm mại lượn quanh cái đầu buồi, còn tay anh ta mơn trớn hai hòn trứng dái của tôi mang lại cảm giác hưng phấn lạ lùng. Lúc đó tôi chìm đắm trong cảm giác đê mê sung sướng - anh ta rõ ràng là có nhiều kinh nghiệm để làm một người đàn ông sung sướng.

Mọi ý niệm nguy hiểm bị xóa sổ khi cơn đỉnh điểm dần kéo đến. Ngón chân tôi quặp lại, lưng cong lên, có thể rung lên từ đợt khi từng dòng tinh dịch bắn sâu vào bên trong cổ họng của anh ta. Anh ta mút, liếm không ngừng cho tới khi tôi tưởng chừng ngất đi vì khoái cảm.

Anh ta khỏa thân leo lên giường nằm cạnh tôi, một tay vuốt ve cơ thể của tôi sau cơn cực khoái, tay kia điêu luyện khơi lại sức sống cho "cây súng" vừa mới xài hết đạn của tôi. Anh ta thì thầm nói rất vui khi tôi chưa cắt bao quy đầu, vì theo anh ta đó là điều tuyệt nhất. Anh ta không ngừng khen tôi có một con cu rất đẹp, rồi từ túi ra một cái thước dây nhỏ, nhanh chóng đo chiều dài, chu vi dương vật, cả kích thức của từng bên hòn dái của tôi. Anh ta tỏ vẻ hài lòng với các con số - còn tôi thì ngây thơ cho rằng anh ta có một sở thích lạ lùng, chứ đâu có ngờ anh ta còn có một mục đích đen tối khác.

Khi anh ta có thể làm cho thằng nhỏ của tôi cứng lên trở lại, anh ta thì thầm nói ban nãy chỉ là món khai vị, còn bây giờ mới là món chính. Anh ta ngồi lên trên, hạ thấp cặp mông của bản thân xuống. Tôi nhanh chóng hiểu ý, đưa "cây cung" háo hức vào cái lỗ ẩm ướt chật hẹp. Cái cơ hoành co thắt, siết lấy tôi từng nhịp ra vào. Cảm giác mơn mởn như nhung, tôi dồn hết súc vào những cú thúc, cho tới khi cơ thể anh ta run lên, tiếng rên nghẹn ngào bật khỏi cổ họng.

Tôi ấn sâu hết cỡ, bắn tiếp từng luồng tinh dịch nóng hổi vào nơi mê hoặc ấy. Trong tiếng rên ngất ngây, anh ta bắt đầu bắn tinh lên ngực và bụng của tôi, rồi dần nằm oặt xuống thân tôi, thỏa mãn và kiệt sức.

Khi hồi phục, anh ta rót champagne cho cả hai, Chúng tôi nhấp vài ngụm rượu trước khi tôi đè anh ta ra làm thêm một hiệp nữa. Cuối cùng, tôi chìm vào giấc ngủ, không một mảy may nghi ngờ.


Khi tôi tỉnh dậy, đầu óc tôi cảm giác mơ hồ và mờ ảo. Trong lúc nàm đó từ từ thoát khỏi cơn mê man, tôi cảm giác thấy chiếc giường đang chuyển động. Tôi nhận ra mình đang nằm trên nền nhà lạnh giá cứng ngắc, chứ không phải trên cái giường khách sạn êm ái ấm áp. Lúc này, đầu óc đã hoàn toàn tỉnh táo, cơn đau đầu nhức nhối khiến tôi nhận ra cảm giác chuyện động không phải mộng mị, mà quả thực tôi đang ở trên một con tàu trên biển. Tôi đang bị nhốt bên trong một cái container tàu biển dài. Tôi dần tỉnh táo hơn, nhận ra mình không đơn độc. Tôi có bốn người bạn đồng hành, tất cả đều trong tình trạng tương tự với tôi.

Tôi quan sát thấy phía trên cao có những khe thông gió để ánh sáng và không khí có thể tràn vào bên trong, nhưng không thể nào có thể nhìn ra bên ngoài. Ở một đầu container có một cái bồn cầu tạm bợ. Bốn người bạn đồng hành với tôi đều là những chàng trai trẻ tuổi, đều có những đặc điểm tương đồng với tôi đến kỳ lạ.

Thứ trang phục duy nhất mà tôi và bốn người còn lại là một chiếc quần đùi màu xám, chỉ vừa đủ để che chắn lấy hạ bộ.

Suốt nhiều ngày liền, không ai nói chuyện với ai câu nào. Đồ ăn thức uống được đưa vào đều đặn mỗi ngày qua một cái cửa sập nhỏ ở cuối container. Cũng chẳng có ai đến nói chuyện với chúng tôi, chẳng có ai đến gần hay mở container dù chúng tôi có hét to đến đâu.

Từng ngày đằng đẵng trôi qua, chúng tôi bắt đầu bắt chuyện với nhau. Bốn người bạn tàu của tôi là Dũng 18 tuổi, Minh và Sơn 17 tuổi, và Bình, bằng tuổi của tôi, 19 tuổi. Một điều khiến mọi người bất an là tình huống tất cả đều bị bắt ở đây sau một lần mưa móc với tình một đêm. Có sự khác biệt là tình một đêm của bọn họ đều là một người phụ nữ nóng bỏng, chỉ có tôi là với một chàng trai, tôi đã cố tính không tiết lộ chi tiết đó vì tôi không rõ phản ứng của họ sẽ ra sao nếu biết tôi đồng tính.

Một điều rõ ràng là cả bọn đã bị ai đó bắt cóc, và đang được vận chuyện đến một nơi xa lạ nào đó bằng tàu biển. Cả bọn đều lo lắng đến tình huống bị bắt cóc sang Trung Quốc để bán nội tạng như những câu chuyện được truyền tụng từ lâu. Ít ra cũng có người này động viên người kia nên cảm giác lo sợ cũng bớt đi phần nào.

Rồi một buổi sáng, chúng tôi tỉnh giấc bởi âm thanh tàu cập bến - Không ai biết là bến nào, nhưng có thể ngửi thấy mùi đất liền, cùng với những âm thanh kỳ lạ văng vẳng. Tôi chăm chú lắng nghe, tiếng đàm thoại rõ ràng là tiếng Trung, khiến tôi tăng thêm sự lo sợ về cái viễn cảnh bán nội tạng.

Và cuối cùng cửa container cũng bị mở phắt ra, ánh mặt trời nhiệt đới gay gắt tràn vào. Mất một lúc mắt tôi quen lại với ánh sáng sau một thời gian dài ở trong bóng tối, tôi thấy có bốn gã mặc áo lính tay vác súng trường khiến nỗi sợ của tôi không thể nguôi ngoai. Họ dùng nòng súng ra hiệu cho chúng tôi di chuyển, liên tục quát tháo bằng tiếng Trung, không ai trong chúng tôi có thể hiểu. Chúng tôi làm theo lệnh và bị dẫn xuống một cầu tàu đến chiếc xe tải chờ sẵn từ lâu.

Sau những lời đe dọa quát tháo, chúng tôi nhảy lên thùng xe và bị chở ra khỏi một thị trấn - đúng hơn là một khu ở chuột - tiến vào vùng nông thôn, hay có lẽ là một vùng sa mạc cằn cỗi, khoản nửa giờ sau thì đến một khuôn viên được bao quanh bở tường cao và dây thép gai. Chúng tôi từng người bị lôi ra khỏi xe và đẩy qua một cánh cổng trên bức tường để vào bên trong.

Sau đó, chúng tôi bị buộc phải cởi bỏ chiếc quần đùi, đứng trần truồng hoàn toàn dưới nắng sa mạc. Rồi chúng tôi bị ra hiệu đi vào một phòng giam lớn ở phía sau khuôn viên. Điều kinh ngạc là trong đó đã có sẵn khoản 20 chàng trai trẻ tuổi khác, tất cả đều khỏa thân. Chúng tôi nhanh chóng biết được họ đều đến từ những quốc gia lân cận như Campuchia, Lào, Mã Lai, Indo, Singapore, Miến Điện hầu hết là từ Đông Nam Á, duy có một gã là người da trắng đến từ nước Đức. Chúng tôi có thể giao tiếp bặp bẹ với nhau bằng tiếng Anh.

Những người bạn tù mới xác nhận là tất cả đang ở trên một hòn đảo thuộc về Đài Loan. Bọn họ đều hoặc là bị bắt cóc sau một lần tình một đêm, hoặc bằng lời hứa về một công việc nhẹ lương cao. Tất cả đều không rõ mục đích của việc bắt cóc, nhưng không ai có thể ngoại trừ khả năng buôn nội tạng. Nhóm năm người chúng tôi bàn luận, chúng tôi luôn quay về một điểm chung: tất cả đều là những chàng trai trẻ ưa nhìn, khỏe khoắn cơ bắp, tuổi mười tám đôi mươi. Điều này có vẻ rất đáng chú ý - theo một cách đầy ám ảnh.

Chúng tôi chỉ mới ở trong phòng giam vài giờ thì những mâm thức ăn và nước sạch được mang vào. Thức ăn không cầu kỳ nhưng đơn giản, lành mạnh và bổ dưỡng, đủ chất. Sau khi chúng tôi ăn xong, lính canh đến và dùng thứ tiếng Anh cơ bản ra hiệu cho chúng tôi rời phòng giam ra sân ở trung tâm khuôn viên. Tại đó, chúng tôi lại được hướng dẫn thao tác từng động tác thể dục cơ bản, bắt đầu bằng gập bụng.

Khi không ai trong chúng tôi bắt đầu thực hiện yêu cầu, lính canh bắt đầu gào thét và đe dọa bằng vũ khí. Chúng tôi nhanh chóng tuân theo và bắt đầu tập thể dục cường độ cao kéo dài hai tiếng rưỡi, khiến tất cả đều kiệt sức và người ướt đẫm mồ hôi, trước khi được phép trở lại phòng giam để uống nước và nghỉ ngơi. Toàn bộ quá trình này được lặp lại vào buổi chiều. Điều này trở thành thói quen hàng ngày của chúng tôi: thức dậy sớm, ăn sáng, sau đó là hai tiếng rưỡi tập thể dục cường độ cao, nghỉ ngơi cho đến buổi tập chiều, rồi trở lại phòng giam nơi thức ăn và nước uống được cung cấp, sau đó là tắm rửa sơ sài rồi ngủ trên chiếu trải sàn.

Ngoài ra mỗi ngày một tiếng chúng tôi từng người còn được dạy cho nghe nói tiếng Trung cơ bản.

Thói quen này kéo dài trong vài tuần tiếp theo; lúc này tôi trở nên săn chắc và gọn gàng hơn bao giờ hết. Tôi cũng có một làn da rám nắng toàn thân vì chúng tôi luôn bị buộc phải khỏa thân. Có một sự kiện xảy ra vào ngày thứ ba đã khiến chúng tôi không còn nghi ngờ gì về vị trí của mình và đảm bảo chúng tôi thực hiện mệnh lệnh một cách nhanh chóng và không phàn nàn.

Sự việc xảy ra ngay đầu buổi tập sáng, khi gã người Đức từ chối thực hiện nhiệm vụ được yêu cầu; hắn hét vào mặt lính canh rằng sẽ không làm nữa và khi bị đe dọa, hắn tấn công một lính canh. Hắn là một thanh niên mười chín tuổi to lớn và cơ bắp cuồn cuộn, khi nắm đấm của hắn đập vào người lính canh, ngay lập tức một người lính canh khác dùng báng súng đánh vào gáy và làm choáng hắn.

Hắn sau đó bị lôi ra khỏi sân tập. Khi chúng tôi trở lại phòng giam, hắn không thấy đâu. Khoảng một giờ sau, có một cuộc ồn ào khi hắn bị lôi ra trước phòng giam chúng tôi. Hắn bị còng tay và bị hai lính canh giữ chặt. Hắn vùng vẫy khi một chiếc bàn gỗ chắc chắn được mang ra và đặt ngay trước mặt hắn, trong tầm nhìn rõ ràng của chúng tôi trong phòng giam.

Bốn lính canh lôi hắn lên bàn, hắn đá và hét lên khi hai chiếc đai da nặng được quấn quanh mắt cá chân rồi quanh chân bàn và siết chặt. Cổ tay hắn được tháo còng và cũng bị trói vào chân bàn ở đầu đối diện với mắt cá chân.

Chúng tôi nghĩ hắn sẽ bị đánh để cảnh cáo những người còn lại, nhưng chúng tôi đã sai lầm thế nào. Một chiếc đai khác được đặt quanh mỗi đầu gối của hắn và bị hai lính canh kéo ra xa nhau. Tên lính canh biết nói tiếng Anh thô tục bước tới và thông báo với chúng tôi rằng chúng tôi không có quyền gì và mọi sự bất tuân sẽ bị trừng phạt thích đáng.

Nói xong, hắn quay sang chàng thanh niên đang bị trải rộng trên bàn, nắm lấy túi bi căng phồng đầy đặn đang nặng trĩu giữa hai đùi hắn và nhanh chóng luồn một sợi dây thừng hình thòng lọng qua túi và qua hai tinh hoàn lớn mà nó chứa đựng, sau đó, hắn tàn nhẫn giật chặt thòng lọng. Lưng chàng trai cong lên và hắn rên lên một tiếng đau đớn, rồi bắt đầu vật lộn để thoát khỏi sợi dây thòng lọng đang siết chặt hai hòn dái của bản thân trong vô vọng.

Những tên lính canh dễ dàng khống chế hắn dù hắn có vùng vẫy mạnh đến đâu, và tên cầm dây thòng lọng thản nhiên và bình tĩnh quấn thêm hai vòng dây quanh túi căng phồng sậm màu của hắn và siết chặt rồi thắt nút. Chàng thanh niên người Đức giờ đã ướt đẫm mồ hôi vì những cuộc vật lộn vô ích và các cơ bụng sắc nét của hắn nổi bật rõ ràng khi hắn nâng thân trên lên để nhìn xuống háng và nguồn cơn đau đang lan khắp cơ thể.

Hắn rõ ràng là đang khó chịu vì hai hòn dái đang bị siết chặt, nhưng cái con cặc phản chủ của hắn thì đang cương cứng chỉa thằng đứng lên trên có phần háo hức. Tên lính canh buộc dây vào dái của gã người Đức rút là một con dao sắc bén và từ từ đổ chất khử trùng lên nó. Lúc này ai cũng biết là chuyện gì sắp sửa xảy ra tiếp theo cho gã người Đức rồi.

Tên lính không vội vàng, từ từ nắm lấy cái túi bi của chàng trai kéo ra, đặt con dao phía dưới sát chỗ siết thòng lọng. Hắn nói bằng một thứ tiếng Anh gãy nhưng ai cũng hiểu rõ ý của hắn: "Đây là cách nhanh nhất để thuần hóa một con thú hoang không biết nghe lời chủ nhân."

Chàng thanh niên trên bàn hét lên “KHÔNG! Làm ơn đừng, tôi sẽ làm bất cứ điều gì ông muốn, chỉ cần đừng làm điều này với tôi”.

Giờ đây hắn vật lộn với tất cả sức lực, lắc lư chiếc bàn bằng nỗ lực tự giải thoát, nhưng vô ích, hắn bất lực không thể cứu hai hòn dái đang căng phồng nặng trĩu của mình. Tôi cảm thấy điều mà chỉ một chàng trai trẻ với hai chân dang rộng và một con dao kê dưới cái túi bi căng phồng bị buộc chặt mới có thể cảm nhận được, và hắn tuyệt vọng muốn tránh điều sắp xảy ra.

Tên cầm dao chỉ mỉm cười và nói, “Không, tao làm việc này chỉ vì muốn tốt cho mày mà thôi. Mày là một con bò tơ ngang bướng và hung bạo nhưng tao bảo đảm sau khi mày bị thiến rồi, mày sẽ trở nên trầm lặng và ngoan ngoãn hơn nhiều. Mày đã sẵn sàng chưa, tao sắp thiến mày đây.”

Chàng thanh niên người Đúc trên bàn thét lên và ngực hắn phập phồng như đang thở gấp và hắn lắc đầu dữ dội nhìn xuống dưới bụng có cơ bắp cuồn cuộn của mình thì kịp thấy con cặc cứng ngắc đang giận dữ của hắn còn đang nhĩu nước nhờn ra tạo thành một dòng xuống bụng.

Khi bị tên lính bắt đầu dùng dao cứa đều đặn vào gốc bìu dái, gã người Đức ngửa đầu ra sau đập bình bình xuống bàn, tôi không biết là gã đang đau hay sướng, nhưng cặc của gã lúc đó đồng thời đang bắn tinh ra rất dữ dội, nó bắn cao lên không trung, và khi rơi xuống, nó rải khắp ngực và bụng hắn, và hắn tiếp tục xuất tinh trong cơn cực khoái mạnh mẽ nhất rõ ràng cho đến thời điểm hai hòn dái của hắn rời ra hoàn toàn khỏi cơ thể và nằm gọn trong tay của tên lính canh.

Ngay sau đó gã gục ngã trong sự thất bại hoàn toàn. Không còn vùng vẫy, không còn cựa quậy, gã tự biết đời trai của gã xong rồi, vì gã đã bị thiến, gã tự biết mình từ giờ không còn là đàn ông nữa rồi. Gã bật khóc như một đứa con nít.

Tên lính canh cười lớn và quay sang chúng tôi nói, “Chúng mày thấy hết rồi đó, tao mong chờ thằng tiếp theo bất tuân mệnh lệnh để được tiếp tục thiến, ha ha ha...”

Với câu nói đó, hắn ném túi tinh hoàn mà cho đến vài phút trước vẫn còn lủng lẳng giữa hai chân của một chàng trai trẻ người Đức vào phòng giam chúng tôi. Tất cả chúng tôi chỉ nhìn chằm chằm vào nó khi nó nằm bẹp dưới sàn, thật khó tin rằng gói thịt nhỏ bé này đã từng là niềm kiêu hãnh và niềm vui của một chàng trai trẻ và giờ nó chỉ là một miếng thịt nằm bẹp dưới đất.

Tôi nhặt thứ kinh tởm đó lên và ném ra ngoài cửa sổ phòng giam và thấy một con chó nhanh chóng chộp lấy và sau vài lần nhai đã nhanh chóng nuốt chửng, và thế là xong.

Những tên lính canh đứng đó nhìn chúng tôi với nụ cười tự mãn trên mặt, chỉ khi ánh mắt của chúng trôi xuống thắt lưng tôi, tôi mới nhận ra con cặc của chính mình đã cương cứng và cứng như chưa bao giờ có và rằng tôi đã bị kích thích khi xem đồng bạn gần đây của mình bị thiến.

Tôi xấu hổ và nhanh chóng quay đi để cố gắng che giấu nó khỏi những bạn tù khi tôi nhận ra rằng nhiều người trong số họ cũng có hiện tượng tương tự, ngay cả thằng Dũng, lần đầu tôi được thấy con cặc của nó cứng lên như đá. Lúc đó tôi vừa thèm thuồng muốn lao lại bú cặc của Dũng, vừa cố kiềm nén vì biết thằng Dũng là một trai thẳng.

Đêm đó, tôi không thể xóa khỏi đầu ký ức về vụ thiến chàng trai trẻ và tôi vẫn bức rức không ngủ được vì còn một con cặc cứ cứng lên hoài, tôi cũng không dám thủ dâm trước sự chứng kiến của bạn tù của mình. Tôi vẫn cố chợp mắt thì Dũng, người đã trở thành bạn thân nhất của tôi ở nơi này, đến nằm cạnh bên tôi.

Tay của nó lặng lẽ chạm vào đùi trong của tôi và từ từ trượt lên trên nắm lấy túi bi của tôi, nó cảm nhận từng bên hòn dái của tôi rồi thì thầm: "Dái mày to quá, nếu thiến thì uổng lắm."

Câu nói đó lập tức khiến cặc của tôi cứng lên. Tôi để hai bắp đùi của mình rời ra, Dũng lập tức di chuyển về hướng đó, tôi cảm thấy đôi môi ấm áp của nó từ từ nuốt trọn con cặc của tôi, hắn vừa bú cặc, vừa bóp túi bi của tôi, mang lại cho tôi cảm giác tuyệt vời. Khi đầu của Dũng bắt đầu nhấp nhô, và cái lưỡi thô ráp của nó từ từ khiến tôi phát điên lên vì khoái cảm.

Mỗi lần lưng tôi cong lên và tôi sắp xuất tinh, Dũng ấn ngón tay cái của mình vào niệu đạo ở gốc cặc của tôi và hắn sẽ từ từ và nhẹ nhàng bóp chặt hai hòn dái của tôi cho đến khi sự thôi thúc xuất tinh trôi qua, sau đó hắn sẽ từ từ bắt đầu làm việc trên tôi một lần nữa, đưa tôi đến đỉnh điểm một lần nữa.

Trải qua nhiều lần như vậy, cuối cùng nó cũng "cho phép" tôi đạt cực khoái, khi lưng tôi cong lên và tôi nắm lấy hai bên đầu của nó, đẩy con cặc run rẩy của mình sâu vào bên trong họng của nó, nó mút và húp và nuốt trọn từng đợt tinh lớn nhất và đặc nhất mà tôi từng bắn ra ở trong đời, nó mãnh liệt tới mức tôi tưởng mình đang lên cơn đau tim vậy.

Khi tôi đã thở hổn hển vì cực khoái và James đã nuốt trọn "mẻ" của tôi và liếm sạch con cặc đang phập phồng của tôi, nó nhẹ nhàng đẩy đầu tôi xuống thắt lưng của nó, muốn tôi đáp lại. Dù sao bản năng của tôi cũng là một thằng đồng tính, tôi muốn mang lại cho Dũng những cảm giác mà nó sẽ không bao giờ biết đến nếu chỉ ngủ với gái.

Tôi nâng hai bắp đùi của Dũng lên, vạch cặp mông của nó ra và dùng lưỡi liếm cái khe đít của nó. Tôi biết chắc nó sẽ mang lại cảm giác thật đặt biệt khi tôi đút luõi của mình vàoliếm láp bên trong khe đít của Dũng, nó rên lên khe khẽ có vẻ như thích cái cảm giác tôi đang mang lại cho nó.

Khi cái lỗ nhị của nó đã đủ ẩm ướt, tôi đút một lóng ngón tay vào trong móc ngược lên trên liên tục kích thích vào vị trí nhạy cảm chỗ tuyết tiền liệt của Dũng. Điều đó khiến cặc của nó cương lên hết mức, nước nhờn nhĩu ra ở đầu cặc.

Tôi ngậm lấy đầu cặc của Dũng bắt đầu mút, tay còn lại túm lấy hai hòn dái của nó bóp chặt kéo ra, tựa như lúc tên lính canh đã làm trước khi thiến gã người Đức. Tôi bóp hơi mạnh khiến Dũng giật nẩy người, nó rên khe khẽ: "Sướng quá, làm nữa đi..."

Được tôi bú liếm hơn mười phút Dũng đã chịu hết nổi, người nó bắt đầu run rẩy. Nó nẩy hông lên trên, đồng thời ấn đầu của tôi mạnh xuống khiến nguyên khúc thịt nóng hổi chọt sâu vào họng của tôi, suýt làm thôi bị nghẹt thở vì nghẹn cổ họng. Tôi nín thở gồng mình chịu đựng trong lúc nó bắn ra phải cả lít tinh dịch ở trong miệng mình. Tinh dịch của nó bắn ra nóng hổi, có vị mằn mặn, tôi cố gắng hết mức để nuốt chúng xuống, nhưng một ít tinh dịch trắng đục đặc quánh vẫn tràn ra ở khóe miệng.

Tôi tiếp tục bú liếm con cặc của Dũng cho tới khi cơn cực khoái của nó trôi qua sau vài phút. Nó cuối cùng cũng nằm bệt xuống đất thở hổn hển, vì mệt và sướng. Tôi và nó nằm cạnh nhau để lấy lại sức sau cơn hành lạc.

Những việc tôi và Dũng vừa làm không qua khỏi cặp mắt của những người còn lại, thằng Bình tiếng lại chỗ bọn tôi, nó không nói gì mà đưa con cặc của nó tới trước miệng của tôi. Tôi hiểu ý ngậm lấy cặc của Bình bắt đầu bú cho nó, đồng thời nó bú lại cho tôi ở tư thế 69.

Phía bên kia thằng Dũng cũng đang bắt đầu bú cặc của Sơn, Sơn bú cặc của Minh, và Minh thì bú cặc của thằng Dũng.

Chúng tôi thay phiên nhau bú cặc của nhau tới nửa đêm, cho tới khi tất cả đều đã dùng hết đạn dược trữ ở trong người bấy lâu. Từ sau đêm hôm đó, năm người bọn tôi càng trở nên thân thiết, và thường xuyên giải tỏa bức xúc cho nhau mỗi đêm.

Bốn tuần tiếp theo đó, lịch mỗi ngày của tất cả chúng tôi đều như vậy, cho đến một ngày chúng tôi được yêu cầu làm một điều khác biệt. Một bữa sáng nhẹ được cung cấp như thường lệ, và khi chúng tôi ra sân, những bồn tắm nước xà phòng ấm đã được bày sẵn. Lính canh ra hiệu chúng tôi nên tắm rửa kỹ lưỡng bằng xà phòng và dầu gội được cung cấp. Tất cả đều vội vã tận dụng cơ hội để được sạch sẽ và sảng khoái.

Khi chúng tôi tắm xong, có vài người thợ cắt tóc đứng chờ để cạo râu và tỉa tóc cho chúng tôi - và ý tôi không chỉ là tóc trên đầu, mà lông ở vùng kín của mỗi người đều được cắt tỉa gọn gàng, lông trên bìu bị cạo sạch bằng dao cạo cho tới khi chúng tôi trở nên mượt mà, gọn gàng, đứng đó với làn da rám nắng sạch sẽ và trần truồng.

Sau đó, bốn cậu bé trẻ tiến vào với những nồi dầu thơm ấm áp và bắt đầu xoa bóp chúng tôi, mát-xa cho đến khi da chúng tôi trở nên bóng lưỡng dưới ánh mặt trời, đặc biệt tôn lên cơ bắp của từng người sau nhiều tuần luyện tập cơ thể. Họ đặc biệt chú ý đến chỗ kín của chúng tôi, như muốn chắc cặc và dái mỗi người chúng tôi đều phải được chuẩn bị tốt nhất có thể.

Sau đó lính canh bắt đầu lùa tất cả chúng tôi lên hai chiếc xe tải đang chờ sẵn. Mọi người đều hồi hộp không rõ số phận của bản thân là như thế nào.

Chúng tôi sau đó được chở đi một quãng ngắn, khoảng mười lăm phút, đến một khu đất có bãi cỏ xanh trải dài, nơi những chiếc lều lớn được dựng lên. Khi xuống xe, chúng tôi được xếp hàng theo một thứ tự cụ thể. Một gã đẹp trai trông vẫn còn trẻ, ăn bận sang trọng, vừa đi vừa tham khảo một cuốn sổ nhỏ, kiểm tra từng người một trong chúng tôi. Hắn viết một con số bằng chữ in lớn rõ ràng lên ngực phải của chúng tôi bằng bút dạ quang.

Sau đó, chúng tôi được dẫn đến một chiếc lều lớn có những thanh xà giống như trong phòng tập thể dục. Chúng tôi được đứng đối diện và dựa vào những thanh xà này, lưng quay về phía chúng, và bị còng vào thanh xà với cổ tay ở độ cao vai, hai chân dang rộng khoảng hai feet. Có không gian để lính canh đi lại phía trước hoặc phía sau chúng tôi, và chúng tôi bị buộc chặt ở tư thế dang rộng chân tay để họ kiểm tra thêm lần nữa.

Tôi nhận thấy trong chiếc lều trước mặt chúng tôi có một bệ cao kích thước khá lớn, và một bàn tiệc buffet đồ ăn thức uống đang được bày biện. Đúng lúc này, một chiếc xe buýt đến và chín cô gái trẻ xinh đẹp nhất bước ra. Họ hầu hết đều sở hữu những đôi chân thon dài và bộ ngực đầy đặn, chỉ mặc những chiếc sarong mỏng manh để lộ rõ sức hấp dẫn của họ.

Khi họ được dẫn qua chúng tôi đến một chiếc lều nhỏ hơn, họ nhìn chúng tôi và đảo mắt khắp cơ thể chúng tôi. Có thể thấy ánh lên sự tò mò trong mắt một số cô gái khi nhìn vào "cậu nhỏ" đang dần cương cứng và to dần lên vì sự xuất hiện của họ. Họ được dẫn và còng vào những cây cột trông giống như cột nhảy trong chiếc lều nhỏ hơn.

Mười phút sau, một chiếc Rolls Royce trắng xuất hiện. Một người đàn ông chỉn chu ăn bận theo lối doanh nhân thành đạt bước xuống xe, theo sau là một thằng nhóc khoảng mười lăm, mười sáu tuổi - rõ ràng là con trai hoặc cháu của người doanh nhân ấy.

Những chiếc xe sang trọng khác lần lượt kéo đến, từ đó bước ra những người ăn vận đắt tiền và giàu có. Có rất nhiều người gốc Trung trong bộ trang phục truyền thống lẫn vest phương Tây, cùng những người châu Âu và vài người đàn ông châu Phi. Họ thuộc mọi lứa tuổi, từ mười sáu đến tám mươi. Khi bước vào bóng râm của lều và nhận những ly nước mát, họ đều nhìn về phía lều của chúng tôi với ánh mắt tò mò và hứng thú.

Cuối cùng, gã ăn bận sang trọng lúc ban đầu bước lên bục và cất lời chào khách. Với chất giọng tiếng Anh trau chuốt, hắn chào mừng và cảm ơn các vị khách đã đến, cam đoan rằng họ sẽ hài lòng với chất lượng "hàng hóa" được chào bán. Sau đó, hắn mời khách tham quan và thông báo rằng phiên đấu giá sẽ bắt đầu đúng giờ.

Mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng. Chúng tôi chính là "hàng hóa", sắp bị đem ra đấu giá và bán như súc vật. Lý do chúng tôi được cho ăn uống đầy đủ và tập thể dục là để trở nên hấp dẫn và có giá trị hơn trong mắt những người mua. Việc không ai trong chúng tôi bị lính canh động chạm đến không phải vì chúng hiền lành, mà vì chúng tôi là "tài sản" quá giá trị để bọn lính tầm thường có quyền sử dụng. Những lần tắm rửa, cắt tỉa và xoa dầu đều chỉ để nâng cao giá trị và lợi nhuận. Tâm trí tôi chợt lóe lên những gì từng nghe về nạn buôn bán nô lệ, tôi không ngờ ở thế giới hiện đại vẫn còn chế độ nô lệ, và không rõ họ có thiến nô lệ hay không? Nghỉ tới đây, cặc tôi tự cứng lên.

Khi những người có ý định đấu giá băng qua bãi cỏ tiến về phía lều của chúng tôi và lều của các cô gái, tâm trí tôi chợt khựng lại khi hình ảnh thằng người Đức bị thiến cứ lởn vởn trong đầu, rồi tôi bắt đầu cảm thấy kích động. Đến lúc khách hàng tới xem xét chúng tôi, cặc của tôi đã trở nên dày và nặng nề, vươn lên khỏi bìu một cách rõ rệt.

Một phụ nữ châu Âu cao lớn khoảng ngoài bốn mươi tiến đến gần tôi, bên cạnh là một cô gái có lẽ mười bảy hay mười tám tuổi. Cô gái quay sang người phụ nữ lớn tuổi hơn và nói với giọng Pháp: "Mẹ ơi, tên này trông được đấy." Rồi cô ta đưa tay ra, bắt đầu lướt nhẹ qua vai tôi, xuống hai bên sườn, vòng qua bụng cho đến khi nắm lấy và vuốt ve nhẹ nhàng "cậu nhỏ" đang cứng của tôi.

Khi các ngón tay cô ta khép quanh bìu tôi, cô ta nói: "Anh ta hoàn hảo quá mẹ ạ, mình mua anh ta đi. Túi của anh ta to và mọng quá, còn hòn thì to và chắc nịch đầy tinh trùng."

Người mẹ đáp: "Đây là đứa đầu tiên con xem, tất cả bọn chúng đều có 'của quý' chật lượng - đó là lý do chúng ở đây. Không ai muốn mua một nô lệ trẻ với bộ 'đồ chơi' nhỏ bé cả. Để mẹ xem catalog... À, đây rồi, lô số 107, mười chín tuổi, chiều dài dương vật 17cm, ừ thì nó cũng được trang bị khá tốt đấy, chu vi bìu 20cm, tinh hoàn phải 7.5cm, trái 8cm. Đúng rồi, con đã đánh dấu đúng tấm hình của hắn, hắn có tiềm năng đấy. À mà không ổn rồi, hắn là một gã đồng tính."

Cô gái trẻ thốt lên: "Ồ, thế thì tiếc quá."

Bà ta vừa nói vừa không ngừng khám xét hàng họ của tôi một cách kỹ lưỡng. Tôi chợt nhớ ra người đàn ông tôi từng gặp ở bãi biển đã từng đo đạc cặc dái của tôi, thì ra bọn chúng đã theo dõi tôi và có kế hoạch đen tối từ trước. Bọn chúng đã giăng bẫy và tôi đã hồn nhiên lao vào đó. Tôi đỏ mặt nhìn sang phía của thằng Dũng, hi vọng nó đã không nghe thấy cái câu nhận xét tôi là một gã đồng tính. Thằng Dũng có vẻ không để ý tới tôi mà trông có vẻ hơi khớp, có lẽ nó đang chìm trong suy nghĩ riêng của nó về những chuyện đang xảy ra.

Người phụ nữ và cô gái trẻ tiếp tục di chuyển, xem xét Dũng. Tôi có thể nghe thấy những tiếng xuýt xoa phấn khích của cô gái và sự đồng ý của người mẹ khi họ nhìn thấy "của quý" nặng trĩu của nó.

Tôi không thể nhớ đã có bao nhiêu người mua tiềm năng đến khám xét người tôi trong nửa giờ tiếp theo, mỗi người đều đưa tay sờ soạng khắp cơ thể tôi, cảm nhận con cặc và bóp hai hòn dái của tôi. Đa số đều thể hiện mong muốn mua được tôi về để "thiến", có người còn muốn cắt luôn cả con cặc của tôi. Tôi phải kiềm chế bản thân để không phải bắn tinh ra ở chỗ này.

Chỉ còn hai người mua khác khiến tôi có thể nhớ rõ đến họ. Một là thắng nhóc mặt mày láo toét, nó là đứa đã bóp hai hòn dái của tôi thật mạnh, nó còn sờ nắn tìm kiếm từng ống dẫn tinh, sau đó dò theo nó ngược lên đến chỗ nó đi vào cơ thể tôi ở gốc cặc. Nó nói muốn tự tay thiến tôi, biến tôi trở thành thái giám đi theo hầu hạ cho nó.

Một người khác tôi nhớ rõ là một chàng trai trẻ tuổi, cao, mảnh mai và đẹp trai, trông như mang dòng máu lai Âu - có lẽ là Anh. Anh ta mặc bộ vest tối màu, ước chừng khoảng 24 hay 25 tuổi. Anh ta đứng lặng lẽ phía sau quan sát tôi một lúc khá lâu trước khi tiến lại gần.

Vừa lật xem cuốn catalog, anh ta vừa nói với tôi bằng tiếng Việt trôi chảy khiến tôi cũng rất bất ngờ: "Em đẹp trai lắm. Tên em là gì?" Tôi trả lời với anh ta bằng tên thật của mình. Anh ta nói trong khi những ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo con cặc của tôi, "Cặc của em đẹp quá, không biết lúc được em đâm có sướng lắm không nữa. Chà, ước gì anh có thể mua được em về." Tôi chợt mong nếu bị ai đó mua, thì tốt nhất chính là anh chàng này, vì anh ta không những ít ra có mang dòng máu người Việt, anh ta hiển nhiên cũng là một người đồng tính giống như tôi.

Ngay lúc đó, những ngón tay anh ta bắt đầu xoa bóp túi bi của tôi và cảm nhận từng bên hòn dái, "Tất nhiên, họ sẽ phải cắt bỏ hai 'hạt đậu' to khỏe này của em trước đã. Hàng ngon như vầy mà thiến đi thì đúng là uổng thật. Nhưng mà đành vậy thôi, nếu mà không thiến thì nô lệ đâu có trung thành. Lúc thiến chắc là nó sẽ đau đớn khủng khiếp lắm. Anh nghĩ em sẽ được trả giá rất cao đấy, không biết anh có thể mua em được hay không nữa." Nói xong, anh ta ghi chép gì đó vào catalog rồi rời đi, chờ đợi phiên đấu giá sắp bắt đầu.

Một tiếng chiêng vang lên, tất cả khách mời nhanh chóng tìm chỗ ngồi. Phiên đấu giá bắt đầu với một cô gái - người mà tôi gần như đã quên bẵng đi. Rõ ràng họ cũng bị đem ra "kiểm hàng" như chúng tôi. Người quản đấu hô to: "Lô số 87, một cô gái tóc vàng xinh đẹp từ Scandinavia!"

Quả thực cô ấy là một trong những thiếu nữ đẹp nhất tôi từng thấy. "Ai ra giá nào?" Hắn gào lên. Có người chào một trăm vạn. "Có trăm vạn tệ!" Người quản đấu xướng lên. Rồi cuộc đấu giá thực sự bắt đầu, leo dần lên đến hai trăm vạn tệ. Cô gái bị đưa búa về tay người trả giá cao nhất. "BÁN!" - tiếng hét vang lên.

Lần lượt từng cô gái bị dẫn lên bục và bán đi. Rõ ràng họ đưa những "món hàng" được đánh giá cao nhất lên trước, vì giá cả giảm dần cho đến khi cô gái cuối cùng được bán với giá tám một trăm năm mươi vạn tệ mà thôi.

Các phiên giao dịch diễn ra nhanh chóng, trong vòng hai mươi lăm phút tất cả các cô gái đều đã được bán hết. Khi cô cuối cùng bị chủ mới dẫn đi, thằng Dũng là người đầu tiên bị mở khóa và kéo lên bục. "Được rồi, thưa quý bà quý ông, chúng ta có lô số 106 - một nam thanh niên mười tám tuổi gốc Việt Nam. Và phải nói thêm, cậu ta được 'trời phú' hào phóng nhất với 'túi hạt' nặng ký nhất mà tôi từng thấy ở độ tuổi này trong nhiều năm! Nào, tôi nhận được giá nào?"

"50 vạn!" - có người chào giá. Chưa đầy một phút, giá leo lên chín mươi lăm vạn tệ với cô gái người Pháp giữ giá. "Có ai trả cao hơn không?" Người quản đấu hỏi. "Nào các quý ông, cậu ta sẽ trở thành một hoạn quan tuyệt vời đó! Một lần... hai lần... BÁN cho quý cô trẻ với giá chín mươi lăm vạn!"

Khi Dũng bị lính canh dẫn đi, tôi là người tiếp theo bị lôi lên bục đấu giá. Đứng trước đám đông như một món hàng trưng bày, người quản đấu gào lên: "Lô số 107! Lại là một chàng trai mười chín tuổi gốc Việt Nam! Cậu ta cũng sẽ trở thành một hoạn quan tuyệt vời đấy!" Tôi cảm thấy mình như một miếng thịt ở chợ.

"Giá nào?" Người quản đấu hỏi.

"50 vạn!" - thằng nhóc con của ông doanh nhân hét lên.

"Có 50 vạn!" Người quản đấu xướng lên.

"60 vạn!" - anh người Việt lai trẻ tuổi đẹp trai.

"70 vạn!" - thằng nhóc gào lên.

"75 vạn!" - anh trai.

"80 vạn!" - thằng nhóc.

Tôi nhìn về phía anh trai người Việt nhưng anh ta có vẻ không còn hứng thú nữa. "Làm ơn đi mà..." - tôi cố gửi gắm ý chí đến anh ta qua ánh mắt - "đừng bỏ mặc tôi với thằng nhóc đó". Trong tưởng tượng, tôi thấy mình bị trói chân dang rộng trên chiếc bàn nơi người đàn ông Đức đã nằm, thằng nhóc kia đứng giữa hai chân tôi, một tay kéo căng bìu noãn đã bị buộc thòng lọng, tay kia cầm con dao sắc lạnh áp vào.

"Tám mươi vạn... Một lần... Hai lần..."