Bị bắt cóc làm nô lệ - Chương 2
Tám mươi lăm vạn - một giọng nói điềm tĩnh và rõ ràng vang lên. Đó là người đàn ông trẻ tuổi đã từng hỏi tên tôi. "Tám mươi lăm vạn," người điều hành đấu giá xác nhận.
Cậu thanh niên mười sáu tuổi gọi giá tám mươi sáu vạn. Chín mươi vạn - câu trả giá đáp lại ngay lập tức. Thằng nhóc quay lại nhìn cha mình, ông doanh nhân gật đầu nhẹ. Cậu ta liền gọi chín mươi mốt vạn. Câu trả giá đáp lại ngay tức khắc: chín mươi lăm vạn. Cậu thanh niên lại nhìn cha lần nữa và nhận được cái lắc đầu - Không. Người điều hành đấu giá biết sẽ không có giá cao hơn nữa, hắn nhanh chóng đếm: một lần, hai lần, bán với giá chín mươi lăm vạn tệ.
Tôi thờ phào nhẹ nhõm vì biết mình đã được bán cho anh chàng Việt lai, dù anh ta từng nói số phận của tôi là sẽ bị thiến. Lúc đó tôi một nữa không muốn đánh mất bản ngã đàn ông của bản thân, một nữa lại muốn được chính tay chủ nhân mới của mình thiến, trở thành một thái giám ngoan ngoãn bên cạnh hầu hạ cho chủ nhân của mình. Chính bản thân tôi cũng còn thấy lạ với suy nghĩ của bản thân mình.
Khi họ lôi tôi đi, tôi thấy họ dẫn Ben đến bục đấu giá. Khi bị còng trở lại thanh sắt bên cạnh Dũng, tôi nghe thấy thằng nhóc kia gọi giá năm mươi vạn. Sau một cuộc chiến đấu giá ngắn, Ben bị bán cho cậu ta với giá bảy mươi lăm vạn. Chết tiệt, tôi nghĩ Ben không được may mắn vì lọt vào tay của một thằng nhóc láo toét, còn tôi thì sẽ bị chủ của tôi thiến. Còn thằng Dũng sẽ được tha hồ chăn gối với cô gái người Pháp trẻ tuổi, đúng với điều nó muốn.
Họ lôi Ben đi và còng hắn vào thanh sắt bên cạnh tôi. Hắn chẳng vui vẻ gì hơn tôi, rõ ràng hắn biết thằng nhóc kia dự định gì cho hắn. Phiên đấu giá tiếp tục, những chàng trai trẻ lần lượt bị bán đi. Mỗi người sau khi bán xong đều bị lôi về và còng vào thanh sắt. Cuối cùng, thằng Minh bị bán với giá sáu mươi vạn và Steven bị "đập búa" với giá năm mươi lăm vạn. Họ cũng bị còng vào thanh sắt bên cạnh chúng tôi.
Khi phiên đấu giá kết thúc, những người mua tự do dùng bữa trưa buffet. Rồi bốn tên lính gác tiến về phía lều của chúng tôi, khiêng theo một chiếc bàn nặng. Tôi lập tức nghĩ đến tên người Đức, không lẽ họ định thiến chúng tôi ngay bây giờ? Nhưng khi đặt vật mang theo xuống trước mặt chúng tôi, rõ ràng đó là một khung giá để cố định một chàng trai trẻ. Nó tinh vi hơn chiếc bàn đơn giản họ dùng cho tên người Đức, nhưng mục đích thì giống nhau: giữ chặt bạn và dang rộng hai chân, để dễ dàng tiếp cận bìu và cắt bỏ tinh hoàn của bạn.
Chủ tọa đấu giá, anh chàng trẻ tuổi ăn vận sang trọng, người từng viết số lô của chúng tôi lên người bước tới, mang theo một khay bằng bạc.
Khi hắn đặt nó lên bàn, tôi có thể thấy những gì trên đó và máu trong người tôi đông lại. Nó trả lời câu hỏi của tôi: vâng, họ sẽ thiến chúng tôi ngay trước mặt chủ nhân của mình. Trên khay là những con dao thép không gỉ và kìm bấm thép không gỉ loại dùng để đeo vòng cho vật nuôi.
Hắn nhặt chiếc kìm và một hộp nhỏ chứa những chiếc vòng cao su xanh đi kèm, rồi tiến đến cuối hàng những chàng trai trẻ. Hắn đặt một chiếc vòng vào kìm, cúi xuống, bóp kìm để mở vòng và áp nó vào phía dưới bìu của chàng trai đầu tiên – một cậu bé mười bảy tuổi. Sau đó hắn nhanh chóng kéo bìu của cậu qua chiếc vòng đang bị kéo giãn, rồi dùng ngón tay đẩy tinh hoàn của cậu xuống qua vòng. Khi cả hai đã nằm dưới vòng, hắn đẩy vòng lên cao hết mức có thể trên bìu cậu bé trong khi kéo càng nhiều da qua vòng càng tốt. Hắn thả kìm ra và nhanh chóng rút các ngạnh ra từ dưới vòng. Khi vòng siết chặt và bắt đầu bóp nghẹt bìu cậu bé, cậu rên lên, bắt đầu vặn vẹo và giãy giụa, và "của quý" của cậu cương cứng lên nhanh đến đáng ngạc nhiên.
Khi hắn đi dọc theo hàng, những chủ nhân của chúng tôi cũng tiến lại xem màn trình diễn. Họ cười khi mỗi chàng trai cảm nhận được sự cắn xé của chiếc vòng và bắt đầu vặn vẹo khi cảm thấy sự khởi đầu của việc bị thiến. Rồi tôi thấy hắn đến chỗ của Sơn. Trong giây lát tôi nghĩ hắn có thể bỏ qua cậu ấy, nhưng không, hắn quỳ xuống trước mặt cậu và lặp lại quy trình. Tôi thấy thằng Sơn giật nẩy mình khi chiếc vòng cắn vào người, rồi "của quý" của cậu cương cứng lên mạnh mẽ.
Sau đó, hắn bỏ qua hai thanh niên tiếp theo và đến chỗ của thằng Minh. Tôi hy vọng hắn cũng bỏ qua cậu ấy, nhưng không. Hắn đã có sẵn một chiếc vòng trên kìm khi cúi xuống trước mặt cậu và bắt đầu kéo chiếc bìu to, mềm, đẹp đẽ ấy qua chiếc vòng xanh nhỏ chặt cứng. Thằng Minh bắt đầu giãy giụa nhưng vô ích. Khi hắn đặt vòng vào vị trí, hắn bắt đầu mò mẫm hai hòn to lớn của Minh, và khi tìm thấy một bên, hắn phải dùng ngón cái và ngón tay để ép "viên ngọc" to đó qua vòng. Rồi hắn định vị hòn dái thứ hai và ép nó qua. Giờ hắn đã có cả hai hòi dái của Minh dưới vòng, nên hắn đẩy vòng lên dưới cái "của quý" to mà tôi đã từng bú nhiều lần và thả nó lên bìu cậu ấy. Thằng Minh cong người lên và rên rỉ khi nó cắn vào. "Của quý" mà tôi quá quen thuộc giờ đây đầy máu, cương cứng và căng cứng trong vài giây, với đầu to màu tím nở ra và run rẩy khi cậu cảm thấy tinh hoàn của mình bắt đầu chết đi.
Người thanh niên nhanh chóng đi dọc theo hàng cho đến khi đến chỗ của Bình, và tôi nghĩ, sắp đến lượt mình rồi, một khi Bình đã bị đeo vòng vào bìu to của hắn, thì tôi là người tiếp theo. Tôi không mong đợi điều đó chút nào, dù bản thân có một chút mong chờ trở thành thái giám ngoan ngoãn cho chủ nhân, nhưng lúc bị thiến hẵn là rất đau đớn.
Nhưng thật ngạc nhiên, hắn bỏ qua chúng tôi và quay lại bàn, đặt chiếc kìm xuống và chọn một con dao nhỏ bằng thép không gỉ có lưỡi sắc như dao cạo. Hắn đến khung giá và chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận nạn nhân đầu tiên. Họ lôi chàng trai trẻ đầu tiên đến chiếc bàn, hai hòn dái bị siết nãy giờ đã chuyển sang màu xanh đậm.
Cậu giãy giụa và đá khi họ lôi cậu lên đó. Phần tựa đầu được nâng lên để chàng trai có thể nhìn xuống và thấy rõ những gì đang được làm với mình. Đầu gối của cậu được đặt vào hai cái ách giữ chân dang ra một góc 45 độ so với khung, mắt cá chân bị ép vào hai bàn đạp và một dây da cố định chúng ở đó. Cánh tay cậu bị trói xuống bên cạnh và dưới thân thể. Giờ cậu đã bị dang rộng hết mức với hai chân bị giữ mở ra xa nhất có thể. Cậu hầu như không thể cử động, và với cách khung giá giữ cậu, bìu bị đeo vòng của cậu đang lơ lửng bên rìa, chỉ chờ con dao.
Người thanh niên thực hiện việc thiến nhặt con dao nhỏ lên, kéo bìu của chàng trai xuống và đẩy lưỡi dao sắc nhọn vào, rạch một đường dài trên bìu. Sau đó hắn nhanh chóng ép một bên tinh hoàn của cậu bé ra, kẹp nó giữa mặt sau lưỡi dao và ngón cái rồi lôi nó ra. Khi đã lộ ra cái dây thừng tinh, hắn nhanh chóng cạo lưỡi dao sắc qua sợi dây. Chàng trai trẻ rên rỉ, đá và làm rung chuyển chiếc bàn khi điều này xảy ra với mình, nhưng tên thiến trẻ tuổi không hề vội vã hay tỏ ra chút bối rồi nào khi hắn thả viên tinh hoàn màu xám xanh đầu tiên lên trên cái khay bạc ở góc trên bên trái.
Khi hắn lôi hòn dái còn lại của cậu bé ra, con cặc trẻ trung của cậu run rẩy và phun ra những dòng tinh dịch dài rơi lên bụng và ngực. Cậu tiếp tục xuất tinh cho đến khi hòn dái cuối cùng cũng bị cắt rời và đặt gọn gàng kế bên hòn dái ban nãy ở trên cái khay bằng bạc. Tên thợ thiến sau đó cắt bỏ phần bìu còn lại chỉ với một nhát cắt. Cậu bé được thả ra và lôi đi.
Rồi chàng trai tiếp theo bị lôi lên khung giá và bị cắt bỏ tinh hoàn, phần bìu bị cắt bỏ. Rồi một người khác, và một người khác nữa, mỗi người đều rên rỉ và cuối cùng xuất tinh, bắn tinh dịch của chính mình lên người. Thằng Sơn và thằng Minh cũng không ngoại lệ khi tới lượt của mình, tụi nó giãy giụa, rên rỉ, bắn tinh trong khi hai hòn dái bị thiến. Tôi chứng kiến hai thằng bạn của mình xuất tinh trong lúc bị thiến mà nhớ lại cái vị đặc trưng của tinh dịch của tụi nó, cái vị mà tôi sẽ không bao giờ được nếm lại thêm một lần nữa.
Từng cặp tinh hoàn một được xếp thẳng hàng, gọn gàng ở trên khay bạc, tôi đoán là chúng sẽ được trao lại cho chủ nhân mới của những chàng trai vừa bị thiến.
Với cách thực hiện hiệu quả và nhẫn tâm, rõ ràng tên thiến trẻ tuổi này đã thiến nhiều chàng trai trẻ. Chỉ một tiếng rưỡi đã trôi qua khi hắn đến chỗ Ben, và lúc đó hắn đã có ba mươi tám "viên ngọc" trẻ to khỏe xếp gọn gẽ trên cái khay bạc. Chỉ còn năm chúng tôi, tôi nghĩ có lẽ chúng tôi sẽ không bị thiến ngày hôm nay. Hy vọng trào dâng trong lòng tôi.
Nhưng không, rồi họ tiến về phía Bình, lôi cậu ấy – đang giãy giụa và hét như bị đâm – lên bàn. Đám đông phấn khích; bạn có thể thấy ánh lên sự khoái cảm trong mắt họ. Tôi tự hỏi tại sao lại khác biệt: tất cả những người khác đều bị đeo vòng vào bìu trước khi bị đưa lên bàn, tại sao Bình không bị như vậy nhưng vẫn bị ép lên trên cái bàn thiến? Rồi mọi chuyện trở nên rõ ràng: thằng nhóc mặt mày láo toét bước lên phía trước. Rõ ràng là nó sẽ tự tay "xử" hai hòn dái của thằng Bình.
Bình giờ đã bị cố định trên bàn, chân dang rộng sẵn sàng cho nhát dao, bộ phận sinh dục của cậu ta hoàn toàn phơi bày. Tay thợ thiến hướng dẫn tận tình cho thằng nhóc cách sử dụng cái kềm để đặt dây thun vào bìu dái của Bình. Thằng Bình rên rỉ, giãy giụa và nghẹn ngào trong suốt quá trình; rõ ràng là cậu ấy chẳng thích thú gì.
Sau khi cậu thiếu niên ép được hòn dái thứ hai của Bình xuyên qua cái vòng, tay thợ thiến nói: "Được rồi, giờ nắm lấy lấy cái túi 'ngọc' của hắn, kéo xuống và đẩy chiếc vòng thắt lên cao nhất có thể trên bìu hắn. Tốt, thả tay cầm ra và nhanh chóng rút bốn mấu ra từ dưới vòng. Được, cậu đã siết hắn rồi, làm tốt lắm. Giờ khi cậu sẵn sàng, hắn đang chờ cậu tước 'ngọc' của hắn bằng dao." Bình đang làm chiếc bàn rung lên với những cố gắng giãy dụa và rên rỉ như heo bị chọc tiết. Cơn đau có lẽ còn chưa bằng nỗi sợ về những gì đang xảy ra.
Ý nghĩ rằng tôi sẽ là người tiếp theo nằm trên đó, chân dang rộng, người thiến tôi là chủ nhân mới của tôi – khiến tôi mém chút là không kiềm lại được mà xuất tinh.
"Cậu nhỏ" của Ben đã cương cứng mạnh mẽ và đám đông reo hò tán thưởng, hò hét những câu như: "Đúng rồi, cậu bé, hắn sẵn sàng cho cậu rồi, 'của quý' to lớn đó nói lên hắn đã sẵn sàng", "Nhanh lên cậu bé, lấy 'bi' của hắn đi, hắn có một bộ 'ngọc' đẹp để cậu làm chiến lợi phẩm", và thậm chí cả cô gái Pháp trẻ cũng chăm chú quan sát với nụ cười khoái trá nhẹ trên mặt, như đang nghiên cứu quá trình thiến của Ben.
Thằng nhóc nhặt con dao và đứng giữa hai chân dang rộng của Ben. Chàng trai trên bàn giờ bắt đầu nài xin, vật lộn và giãy giụa; cậu ấy trở nên điên cuồng khi cậu thiếu niên nắm lấy bìu nặng trĩu của mình. Và khi túi "ngọc" bị nắm chặt và được điều chỉnh vào vị trí để đón nhận nhát dao, cậu ấy trở nên bất động, chỉ có ngực phập phồng nhanh khi hít thở. Cậu ấy ướt đẫm mồ hôi và cơ bụng sáu múi hiện rõ khi cậu ngẩng đầu lên để chứng kiến chính mình bị thiến.
Khi lưỡi dao đâm vào bìu, cậu ấy ngửa đầu ra sau, rên lên và bắt đầu xuất tinh, bắn ra lượng tinh dịch lớn nhất mà tôi từng thấy ở một chàng trai trẻ. Tôi đã nuốt "chiến lợi phẩm" của Bình nhiều lần và tôi biết cậu ấy bắn rất nhiều, nhưng khi từng dòng, từng dòng tinh trùng trắng xóa bắn khắp ngực và bụng cậu ấy, ngay cả tôi cũng phải ấn tượng. Tay thợ thiến nói: "Thật đáng tiếc khi phải thiến anh chàng này đúng không quý vị. Hắn rõ ràng là có tiềm năng lớn để gieo giống. Nhung dù sao hắn cũng đã bị 'xử' một nửa rồi, cậu cứ hoàn thành nốt đi."
Thằng nhóc – người tỏ ra tự tin một cách đáng kinh ngạc trong việc thiến cho một chàng trai trẻ – bình tĩnh lôi hòn dái đầu tiên của Ben ra bên ngoài bìu và cắt đứt nó. Viên thứ hai nhanh chóng theo sau, và Ben vẫn tiếp tục xuất tinh, nhưng giờ đây tinh dịch của cậu ấy chỉ bắn ra yếu hơn hẵn so với ban nãy và cặc của Bình cuối cùng lắng xuống và dừng hẳn, còn Bình thì kiệt sức gục xuống bàn.
Thằng nhóc cầm con dao giơ cao hai chiến lợi phẩm xám xanh của Bình lên cho đám đông, hài lòng với bản thân. Tôi chợt ước gì mình là người đã thiến cho Bình, chứ không phải thằng nhóc đáng ghét đó. Giờ đây, khi hai "hòn ngọc" to lớn của Bình đã nằm trên khay bạc, đã có tổng cộng bốn mươi tinh hoàn của những chàng trai trẻ, câu hỏi là sẽ có thêm bao nhiêu nữa gia nhập cùng chúng. Tôi nghi ngờ rằng chính cái của tôi cũng sẽ ở trong đó cùng với của cậu ấy, chỉ trong vài phút nữa.
Không có bình luận nào để hiển thị
Không có bình luận nào để hiển thị