Cung điện ngầm dưới biệt thự - Chương 17: Hội ngộ với Chủ Nhân cũ ba tháng sau
Kể từ khi chính thức gia nhập hàng ngũ thái giám vào ngày 3 tháng 4, tôi chưa từng nhìn thấy dương vật và tinh hoàn của mình, chúng không thực sự thuộc về tôi cũng không còn là của tôi nữa. Chúng từng là của tô suốt 20 năm; nhưng vì kể từ khi bị cắt bỏ, chúng đã được Chủ Nhân tôi âm thầm bảo quản trong một bình chứa rượu.
Thực ra, trong thời gian hồi phục sau khi bị đánh đòn, một vài người trong chúng tôi đã bí mật khóc vià bị tụi vệ sĩ đã nói:
“Mấy tên thái giám các ngươi có gì mà khóc chứ? Đánh có chút xíu mà khóc như đàn bà! À mà phải rồi, tụi bây cũng có phải đàn bà đâu, haha. Đàn ông chỉ chắc chắn không luôn!”
Thành thật mà nói, việc bị cắt bỏ dương vật và tinh hoàn có nghĩa là tôi đã mất đi bản lĩnh đàn ông và phẩm giá của một người đàn ông. Sự hà khắc, cộng với hình phạt là “bị thưởng” bởi chủ nhân, cùng với sự chế giễu và mỉa mai từ những người đàn ông khác, chắc chắn dẫn đến nỗi buồn. Kể từ sau ca phẫu thuật và thời gian hồi phục, tôi đã không được nhìn thấy”báu vật” của mình trong ba tháng, điều mà đối với những thái giám khác có thể là nhiều năm. Tất nhiên, tôi biết rằng với tư cách là một nô lệ bị thiến, tôi không có quyền hay lý do gì để “ngưỡng mộ” báu vật của chính mình, đặc biệt là khi trong lời thề nhập cung đã ghi rõ rằng báu vật của tôi không còn thuộc về tôi nữa và thuộc quyền định đoạt của chủ nhân. Những suy nghĩ trước đây của tôi chỉ là những suy nghĩ mà thôi.
Sau khi vết thương lành, hai người lính canh chăm sóc chúng tôi, những người đeo khóa trinh tiết, đã được tự do đi lại nhưng không còn được phép vào tòa nhà nhỏ nữa. Chúng tôi trở lại vị trí của mình và phục vụ ba chủ tử như trước. Kể từ sự việc lần trước, chúng tôi không dám vượt quá giới hạn, và hai bà chủ trẻ tuổi dường như đã kiềm chế hành vi của mình. Họ biết rằng lý do hoàng thượng không trừng phạt họ là vì chúng tôi, những nô lệ, đã bị biến thành vật tế thần. Ở đây tôi cũng muốn làm rõ một điều: dựa trên kinh nghiệm cá nhân của tôi, kể từ khi dương vật và tinh hoàn của tôi bị thiến, ham muốn tình dục của tôi đã giảm đi đáng kể.
Ban đầu , việc nhìn thấy những người phụ nữ xinh đẹp, những người đàn ông đẹp trai, hoặc những người đàn ông mặc đồ thái giám có thể gợi lên những ham muốn tương tự như trước khi bị thiến, nhưng theo thời gian, nó trở nên ít mãnh liệt hơn và thậm chí biến mất. Do đó, việc tham gia vào hoạt động tình dục không phải vì chúng tôi có nhu cầu kiểu đó. Chỉ do các phi tần của hoàng thượng thèm khát quá mà thôi; hi vọng các bạn sẽ phân biệt rõ. Dù sao, hãy quay lại chủ đề về cuộc gặp gỡ của tôi với chủ cũ ba tháng sau đó.
Tôi nhớ rất rõ; đó là một ngày thứ sáu bình thường. Chúng tôi đang đợi hoàng thượng về nhà như thường lệ. Sau bữa trưa, chúng tôi nhận được một cuộc gọi từ ông ấy nói rằng một số bạn học và bạn bè cũ của ông ấy sẽ đến thăm vào tối hôm đó, và ông ấy yêu cầu nhà bếp chuẩn bị thức ăn cần thiết. Có người nói rằng ngay cả bảo vệ cũng không được phép vào tòa nhà... Tại sao Hoàng thượng lại đưa bạn học và bạn bè cũ đến thăm? Ông không sợ họ sẽ kể cho mọi người biết sao? Tôi chỉ có thể trả lời: chúng tôi là người hầu thì quan tâm gì chứ? Chúng tôi chỉ là người hầu của hoàng thượng, là nô lệ trong nhà ông ấy. Chúng tôi chỉ cần làm tốt công việc của mình và phục vụ khách như thường lệ. Có gì phải lo lắng nhiều thế? Hơn nữa, Hoàng thượng cũng phải giữ bí mật về”cung điện ngầm” của mình!
Gần đến giờ rồi. Tiểu Ký Tử, Tiểu Thiên Tử và tôi đứng ở cửa chờ Hoàng thượng trở về. Như thường lệ, tài xế của Hoàng thượng đã dừng xe trước nhà. Tiểu Thiên Tử lập tức mở cửa cho bệ hạ, và lúc đó tôi mới nhận ra những người bạn học cũ đến thăm hôm nay là ai! Đúng vậy, đó là Chủ Nhân cũ của tôi, Hoàng Trần. Sau khi các chủ nhân vào nhà, Tiểu Ký Tử và tôi quỳ xuống tỏ lòng kính trọng.
Tiểu Ký Tử sau đó đứng dậy và nhận cặp sách từ các chủ nhân, trong khi tôi vẫn tiếp tục quỳ trên đất để cởi giày da và mang dép cho họ. Điều khác biệt hôm nay là sau khi phục vụ Hoàng thượng, tôi lại làm điều tương tự cho Chủ Nhân Hoàng Trần. Khi tôi cởi giày của chủ nhân Hoàng Trần, mùi hương quen thuộc lại thoang thoảng bay đến, và tôi thực sự thích thú với mùi hương độc đáo mà tôi đã không ngửi thấy trong bốn năm tháng. Sau khi hai chủ nhân vào, họ đi thẳng đến phòng tiếp khách ở tầng một, và tôi trở thành thái giám được hai chủ nhân chọn để phục vụ riêng cho họ. Sau khi hai chủ nhân ngồi xuống, chủ nhân Hoàng Trần nói trước:
“Tiểu Vũ Tử, đã năm tháng rồi, cậu khỏe không?”
Tôi đáp: “Nô tài cảm ơn chủ nhân đã quan tâm. Nô tài vẫn khỏe, xin chủ nhân cứ yên tâm.”
Hoàng thượng bảo: “À này Hoàng Trần, cậu có gu thẩm mỹ tuyệt vời! Tiểu Vũ là người hiểu biết và có năng lực nhất trong số tất cả các thái giám của ta.”
Chủ nhân Hoàng Trần: “Ngài đang nói gì vậy? Được làm thái giám phục vụ ông là ân huệ của cậu ấy. Ta không thể tạo điều kiện cho cậu ấy, nhưng Lý huynh đây đã cho cậu ấy mọi thứ.”
Hoàng thượng: “Cậu ấy được cậu giới thiệu, nên đương nhiên ta phải cảm ơn cậu.”
Hoàng Trần: “Không có gì đâu, sư huynh. Hôm nay tôi cũng đến đây xin anh cho phép tôi thăm hỏi nô tài của mình?”
Ông Lý: “Chen, cậu đang nói gì vậy? Khách sáo quá. Tiểu Vũ Tử cũng từng là nô lệ của cậu. Ta có thể phản đối gì chứ? Tiểu Vũ Tử chắc cũng rất sẵn lòng phục tùng.”
Nghe vậy, tôi lập tức quỳ xuống và nói,”Tiểu Vũ Tử là nô lệ của cả hai chủ nhân. Tuân theo mọi yêu cầu của ngài là bổn phận và hạnh phúc của một nô lệ.”
Hoàng thượng: “Cậu Trần, cuối cùng thì nguyên nhân là do người mà cậu giới thiệu có thái độ hoàn toàn phục tùng..”
Hoàng Trần: “Anh Lý, anh nịnh tôi quá. Giờ đến lượt tôi thấy anh khách sáo đó!”
Hoàng thượng :”Được rồi, ta biết cậu đang nghĩ gì. Bốn năm làm bạn cùng phòng thời lập nghiệp còn khó khăn sống chết có nhau mà. Cậu đừng nên câu nệ nhau mấy chuyện này. Tối nay ta đã chuẩn bị những việc khác hay ho cho cậu, ta đảm bảo cậu sẽ hài lòng.”
Nghe đến đây liền vội dập đầu :”Nô tài kính cẩn xin chủ nhân ra lệnh.”