Dưới đáy nhân hình - Chương 1
Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả giữa vùng quê Bắc Bộ thanh bình, nơi những nếp nhà ngói đỏ vẫn còn vương vít hơi thở của hủ tục và những định kiến ngàn đời. Ở đó, nam giới được mặc định là cột trụ vững chãi, là người gánh vác cả cơ đồ và tương lai của dòng tộc. Là đứa con trai độc nhất, mọi kỳ vọng của cha mẹ và ánh nhìn của xóm giềng đổ dồn lên vai tôi như một vương miện quý giá nhưng nặng nề đến nghẹt thở. Thế nhưng, tạo hóa trớ trêu đã gieo vào tâm trí tôi một mầm mống dị biệt: một nỗi ám ảnh tự hủy diệt, một khao khát được thiến hoạn đầy cực đoan.
Ngay từ thuở thiếu thời, trong tôi đã nảy nở một dục vọng đen tối nhưng mãnh liệt: muốn cắt bỏ phần "thừa thãi" giữa hai chân, loại bỏ biểu tượng của nam tính như vứt bỏ một xiềng xích. Ý nghĩ ấy âm ỉ cháy, gặm nhấm tâm hồn tôi từng phút giây, biến thành một cơn khao khát được giải thoát khỏi thân xác đàn ông, dù cái giá phải trả là cả quãng đời còn lại. Ngay khi vừa bước chân ra khỏi lũy tre làng, tôi đã lao đi tìm kiếm sự kết liễu cho bản ngã cũ kỹ của mình.
Tôi thấu hiểu rõ vị thế của mình – một người nối dõi tông đường, niềm hy vọng duy nhất để dòng máu này được chảy tiếp. Nhưng sự thôi thúc bản năng còn mạnh hơn cả đạo hiếu. Tôi quyết liệt chọn cách tự tay cắt đứt sợi dây huyết thống, biến mình thành một kẻ vô tính, nằm ngoài mọi quy luật của tạo hóa.
Ký ức về ngày nằm trên bàn mổ vẫn là một cuốn phim kinh dị ám ảnh. Tôi thấy mình chẳng khác nào một con vật bị đưa vào lò mổ, bị triệt sản một cách tàn nhẫn. Giữa thời đại văn minh, hành động ấy chẳng khác nào một sự ngược đãi bản thân đầy điên rồ, gợi nhắc về phận đời của những thái giám thời phong kiến – những kẻ bị tước đoạt lòng tự tôn để trở thành nô lệ. Tôi nằm đó, trần trụi và cô độc, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi như một bản án tử cho hình hài trai trẻ.
Sau khi đặt bút ký vào tờ cam kết tự nguyện, tôi chính thức khước từ bản lĩnh đàn ông. Cơ thể tôi bị khóa chặt vào bàn mổ, dây thừng siết đau điếng cổ tay, cổ chân khiến mọi nỗ lực vùng vẫy trở nên vô vọng. Miệng bị bịt kín bởi lớp băng keo dày đặc, dập tắt mọi tiếng kêu cứu, biến tôi thành một nạn nhân câm lặng của chính lựa chọn của mình. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thân thể run rẩy trong nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng mũi tên đã rời khỏi cung, không còn đường lui nữa.
Đầu tiên, lưỡi dao lam lạnh lẽo và sắc lẹm bắt đầu rạch những đường đầu tiên lên túi tinh hoàn – hai "hạt giống" mà dòng tộc hằng kỳ vọng. Cảm giác ban đầu chỉ là sự nhói buốt của da thịt bị chia cắt, một vết rạch nông nớt nhưng lại là hồi chuông báo tử cho khả năng duy trì nòi giống. Thế nhưng, đó chỉ là khúc dạo đầu cho một cơn ác mộng thực sự.
Khi lưỡi dao lách sâu hơn, cảm giác đau đớn bắt đầu lan tỏa như dòng nham thạch nóng cháy, thiêu rụi mọi dây thần kinh, nhắc nhở tôi rằng mình đang tự tay khai tử gốc rễ của một người đàn ông. Tôi thấy mình chẳng khác nào một con thú đực bị khuất phục hoàn toàn trên bàn mổ, bất lực nhìn đôi tinh hoàn căng mọng – vốn chứa đựng nhựa sống và sức mạnh tuổi trẻ – bị phanh phui khỏi lớp bao bìu mềm mại. Người ta lôi chúng ra, để lộ những huyết quản đỏ thẫm trước khi dứt khoát cắt lìa chúng khỏi cơ thể tôi. Giây phút ấy, sợi dây huyết thống của gia đình chính thức đứt đoạn; tôi trở thành kẻ hủy diệt dòng tộc, một kẻ tội đồ tự nguyện.
Nhưng bi kịch thực sự chỉ bùng nổ khi mũi dao chạm đến "vật báu" cuối cùng – dương vật của tôi. Đó là biểu tượng tối thượng của bản lĩnh đàn ông, là niềm tự hào của tính nam bấy lâu nay. Khi lưỡi thép lạnh băng ấy lún sâu vào khối thịt nhạy cảm, một luồng điện đau đớn kinh hoàng chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân tôi co giật dữ dội, những thớ cơ vặn vẹo trong vô vọng. Nỗi đau ấy vượt quá giới hạn chịu đựng của con người, nó như một cú đâm xuyên thấu tâm hồn, khiến ý thức tôi vỡ vụn và lịm đi trong bóng tối mê man.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, một sự thật tàn khốc hiện ra: từ khoảnh khắc này, mọi bản lĩnh đàn ông – từ sự tự tin trong cuộc sống thường nhật đến những khao khát riêng tư nhất – đã vĩnh viễn tan thành mây khói. Tôi không còn là một người đàn ông, cũng chẳng phải là một người con trai. Tôi chỉ còn là một kẻ bị hoạn, một hình hài trống rỗng bị tước đoạt mọi thuộc tính nam, đơn độc giữa ranh giới của sự tồn tại.
Hành trình ấy không đơn thuần là một ca phẫu thuật; nó là một cuộc hành xác, một bi kịch cá nhân mà tôi tự nguyện bước vào. Giờ đây, đứng trước những hậu quả nghiệt ngã: sự cô độc, ánh nhìn kỳ thị và vết thương lòng chưa bao giờ khép miệng, tôi lặng lẽ chấp nhận. Đó là cái giá cho sự giải phóng điên rồ, nơi tôi tìm thấy hình hài thật của mình giữa đống tro tàn của nỗi đau.
Cơn mê man rút đi, để lại một khoảng trống kinh hoàng nơi tâm trí. Thứ đầu tiên kéo tôi về với thực tại là một cơn đau thét gào, nó không còn là nhịp rung của lưỡi dao lam nữa, mà là một sự trống trải đầy nhức nhối. Tôi tỉnh dậy trong bóng tối lờ mờ, hơi thở đứt quãng quyện cùng mùi máu tanh nồng và mùi thuốc sát trùng rẻ tiền.
Cơ thể tôi run rẩy, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi ý thức về sự mất mát bắt đầu ập đến. Tôi hoảng sợ. Một nỗi sợ bản năng của một con thú vừa bị tước đi vũ khí sinh tồn. Tôi cố đưa đôi bàn tay run rẩy, mồ hôi đẫm lạnh xuống phía dưới. Khi những ngón tay chạm vào lớp băng gạc dày cộm, ướt sũng thứ dịch lỏng ấm nóng, tim tôi như ngừng đập.
Bên dưới lớp vải trắng ấy, cái "vật thừa" kiêu hãnh của một gã trai làng — thứ mà cha tôi gọi là gốc rễ, là niềm tự hào — giờ đây chỉ còn là một vùng thịt đá phẳng lỳ, nhớp nháp và đau đớn đến cuồng dại. Mỗi nhịp tim đập là một lần vết thương co thắt, như thể những sợi dây thần kinh bị đứt đoạn đang cố gào thét tìm lại hình hài cũ. Sự hoảng loạn dâng lên tận cổ họng, tôi muốn hét nhưng miệng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, yếu ớt như một kẻ sắp chết trôi.
Thế nhưng, giữa cơn đau xé tâm can ấy, một cảm giác lạ lùng bắt đầu nhen nhóm: sự nhẹ nhõm. Tôi nằm vật ra bàn, nước mắt trào ra nhưng môi lại khẽ mỉm cười trong đau đớn. Cuối cùng thì cái gánh nặng nghìn cân ấy đã biến mất. Cái biểu tượng của nam tính, cái xiềng xích của dòng tộc vốn bám chặt vào háng tôi bấy lâu nay đã bị vứt bỏ như một miếng thịt thừa không đáng giá. Tôi thấy mình nhẹ bẫng, một sự nhẹ nhõm bệnh hoạn tràn lấp tâm hồn. Tôi đã tự tay triệt hạ chính mình, tự tay đẩy mình xuống đáy của nhân hình, nhưng trong sự hủy diệt ấy, tôi tìm thấy một sự giải thoát điên rồ.
Vết thương vẫn rỉ máu, sự nhục nhã bắt đầu nhen nhóm trong ý thức, nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ biết rằng: mình không còn là "người đàn ông" của họ nữa. Tôi đã tự do, dù cái giá là sự què quặt mãi mãi về sau.
Không có bình luận nào để hiển thị
Không có bình luận nào để hiển thị