Khuất Hoành Thiên - Chương 1
Chàng từng là một thị vệ nhất mực trung thành với Hoàng thượng, phải vào sinh ra tử dưới đường đao mũi kiếm cũng chưa bao giờ khiến hắn phải chau mày, được hoàng thượng ban cho cái tên Khuất Hoành Thiên kiêu hùng, vậy mà hôm nay một tên thái giám trẻ tuổi lại có thể khiến chàng phải xao xuyến không nên lời.
Lúc này chàng đang nằm bên trên một cái bàn gỗ, bên trong một căn phòng tối tăm, ánh sáng duy nhất phát ra từ cây đèn dầu leo lắt. Hai tay của chàng đã bị trói chặt bằng dây thừng, hai chân bị trói trong tư thế nâng lên, hai bắp đùi dạng ra.
Từ lúc bước vào bên trong phòng, tên thái giám không nói gì, chỉ nhìn chàng từ đầu tới chân, rồi lặng lẽ kéo quần của chàng xuống khiến hạ thể lồ lộ phơi bày, sau đó lặng lẽ lấy ra một con dao nhỏ và lưỡi mỏng, bắt đầu hơ bên trên ngọn lửa đèn dầu.
Không còn nghi ngờ việc tên thái giám sắp sửa làm với chàng, rõ ràng là hắn đang muốn biến chàng từ một nam nhân thành một thái giám giống như hắn.
Chàng nhìn chằm chằm vào tên thái giám, hỏi lớn: "Tại sao?"
Tên thái giám im lặng không trả lời, tiếp tục công việc của hắn, tựa như hắn bị điếc không nghe thấy câu hỏi của hắn.
Hắn gầm lên thêm một lần nữa: "Tại sao ngươi lại làm vậy với ta? Ta có ân oán gì với ngươi?"
Tên thái giám chợt ngừng tay, đưa mắt liếc chàng một cái, nói một câu giọng eo éo, bán nam bán nữ: "Ân oán ư? Hẵn là ta không có ân oán với người. Thân ngươi ở trong cung, mà không biết trước biết sau, ngươi tự nhớ lại xem có từng khiến người nào phật lòng hay không? Tất cả chỉ là do bản thân ngươi mà thôi!"
Chàng ráng nhớ lại, mới hôm qua thôi chàng còn đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Hoàng thượng ở vườn ngụ uyển, lúc đó ngoài chàng ra còn có một thị vệ thứ hai. Lúc đó, chàng đã được gặp quý phi của Hoàng thượng, đó là nữ nhân đẹp nhất mà chàng đã được thấy qua, có một khoảnh khắc khi chàng không kiềm được bản thân mà nhìn chằm chằm vào nương nương, ánh mắt của nương nương đã chạm qua ánh mắt của chàng, chẳng lẽ... chẳng lẽ chỉ vì cái ánh nhìn thoáng qua một chốc mà chàng phải bị thiến thành công công hay sao?
"Ta bị oan, ta muốn gặp Hoàng thượng, Hoàng thượng có biết việc này hay không? Cho ta gặp Hoàng thượng."
"Không cần đâu." Tên thái giám lấy ra một cái chiếu thư, đọc rành mạch: "Phụng Thiên Thừa Vận, Hoàng Đế Chiếu Viết, Khuất Hoành Thiên, trước là thị vệ trung thành với trẫm, nay tự nguyện tịnh thân để ngày đêm được gần gũi với trẫm, thực là một con người trung hậu trên đời hiếm có, nay thưởng cho gia quyến vạn lượng vàng. Khâm thử!"
Hắn cho chàng xem con mộc của Hoàng thượng trên chiếu chỉ mực vẫn còn ướt, chàng biết chiếu chỉ đích là thực, chàng chưa hề tình nguyện tịnh thân, nhưng trong chiếu lại ghi như vậy, chẳng lẽ đây chính là ý của Hoàng thượng hay sao?
Nhìn vẻ mặt nghi ngờ của chàng, tên thái giám nói tiếp: "Ta biết ngươi có lẽ là không tự nguyện, nhưng ngươi cũng đừng quá đau khổ, làm nam nhân cũng tốt, làm thái giám thì có gì là không tốt, sau này không chừng ngươi sẽ biết ơn ta đã giúp ngươi một đao."
Chàng không còn gì để phân biện, bèn nói: "Hừ, nếu đã như vậy, thì xuống tay nhanh đi."
Trong lòng chàng quyết tâm sau này sẽ tìm hiểu ai là kẻ đứng sau lưng chuyện này, và vì sao Hoàng thượng lại đối xử với một trung thần như chàng như vậy, tạm thời chàng cần phải ẩn nhẫn chịu đựng.
Tên thái giám trẻ nói: "Muốn gấp cũng không được, trừ khi ngươi muốn chết vì mất máu. Ngươi cứ yên tâm, tính tới nay ta đã tịnh thân cho hơn năm người rồi, tất cả đều có vết cắt rất đẹp, không gây khó khăn cho việc tiểu tiện sau này."
Chàng chợt nhận ra, việc sống hay chết, thành hay bại lại nằm cả trong tay của tên thái giám này. Chàng không còn cách nào, bèn xuống giọng nói: "Vậy tất cả nhờ vào công công, tại hạ quyết không quên ơn."
Tên thái giám có vẻ hài lòng, đưa vào miệng chàng một cái khăn đã quấn chặt nhiều vòng, hắn bảo:
"Cắn chặt răng vào, cố đừng kêu la, nếu không sẽ cắn trúng lưỡi."
Chàng tưởng mình đã chuẩn bị tâm lý vững vàng rồi, nhưng khi tên thái giám kê con dao lưỡi mỏng áp vào gốc bìu dái, liền có một cơn lạnh buốc chạy dọc sống lưng, trời không oi bức nhưng mồ hôi tự đổ ra khắp người. Chàng cắn chặt cái khăn chờ đợi.
Lưỡi dao của tên thái giám trẻ cắt ngọt xuyên qua da bìu của chàng. Cảm giác đau đớn xé thịt tỏa ra từ chỗ bị cắt, chàng thét lên ở trong họng, gồng hết sức lực giãy giụa, cũng may là tay chân chàng đã bị trói rất chặt nên cái bàn không hề bị lung lay.
Tên thái giám nói: "Đây chỉ là bước đầu, ngươi đã chịu không nổi rồi ư? Người có phải là một thị vệ hay không?"
Tuy biết là bị nói khích, nhưng chàng vẫn ráng kiềm người chịu đau, cố gắng để không phát ra tiếng rên la nữa.
Tên thái giám bắt đầu nắn bìu dái của chàng, hắn nắn ra được một bên tinh hoàn, hắn nắm lấy kéo ra cho tới khi cái thừng tinh lộ hẵn ra bên ngoài, rồi một đao cắt đứt một bên tinh hoàn của chàng.
Hắn dùng nước rửa sạch cái tinh hoàn của chàng rồi để gọn gàng bên trên một cái khay bằng bạc.
Tên thái giám tiếp tục làm điều tương tự với cái tinh hoàn còn lại của chàng. Trong chốc lát là hắn đã nắn được cái tinh hoàn ra bên ngoài, và trong khoảnh khắc cái tinh hoàn cuối cùng của chàng đã nằm gọn gẽ bên trên cái khay bạc, bên cạnh cái tinh hoàn ban nãy.
Tên thái giám nói: "Thị vệ khá lắm, chúc mừng ngươi từ nay trở đi được giống như ta, tuyệt tử tuyệt tôn."
Hắn nói không sai, chỉ trong chốc lát, chàng đã mất đi khả năng truyền giống, từ nay chàng không còn là nam nhân, mà là một thái giám, bán nam bán nữ, không còn khả năng sinh con nối dõi nữa rồi.
Tên thái giám nói tiếp: "Cái cơ thể rắn rỏi này của ngươi, chỉ qua vài năm thôi là sẽ giống như ta bây giờ, ha ha."
Giọng của tên thái giám có pha lẫn một chút đau khổ, chàng bèn hỏi: "Chẳng lẽ ngươi..."
Tên thái giám cắt lời chàng, "Phải, trước khi bị thiến, ta cũng từng là một thị vệ trung thành, ngươi cũng giống như ta."
Chàng chợt có một cảm giác đồng cảm tương liên. Chàng đang tự nghĩ thì ra bị hoạn cũng không quá khó chịu, nổi đau đớn cắt da xé thịt này không phải là chàng chưa từng kinh qua.
Như đọc được ý nghĩ của chàng, tên thái giám cười khẩy nói: "Ngươi tưởng chỉ như vầy là tịnh thân hoàn tất chăng? Muốn làm thái giám nội cung, thì cái vật này của ngươi cũng phải đoạn."
Hắn nói câu đó tay đập nhẹ vào cái dương vật của chàng. Chàng lại thêm một lần nữa lạnh buốt sống lưng.
Tên thái giám nói tiếp: "Ta muốn cho ngươi xem, sau này ngươi sẽ như thế nào."
Hắn vừa nói, vừa vén áo dài, đồng thời cởi dây quần của bản thân, phơi bày hạ bộ của hắn cho chàng xem. Chỗ đó của hắn, quả thật là bị thiến rất sạch sẽ, không còn lại bất cứ dấu vết nào để minh chứng cho việc hắn đã từng là một nam nhân.
"Ngươi xem đi, xem cho thỏa đi." Hắn vừa nói vừa kê cái hạ thể trơn tru của hắn sát mặt của chàng. Chàng quay mặt sang không nhìn, chỉ ngửi thấy có một mùi khai ngây ngấy.
"Thôi ngươi xuống tay nhanh đi." Chàng cất giọng khô khốc, dù gì thì chàng cũng đã là một nam nhân bị hoạn rồi, có giữ lại cái dương vật cũng chẳng để làm gì.
Tên thái giám thủ pháp cũng dứt khoát, lưỡi dao cắt phăng qua lớp da thịt, một đao duy nhất hắn đã cắt phăng cái dương vật của chàng sát tận gốc. Cơn đau bùng lên dữ dội gấp mười lần ban nãy, Cú sốc dữ dội khiến cơ thể chàng run lên bần bật không kiểm soát được. Chàng cắn chặt vào cái khăn tới nỗi máu tứa ra hết ở chân răng.
Máu tươi phun ra thành vòi chỗ gốc dương vật, tên thái giám nhanh chóng áp thanh sắt nung đỏ lên trên vết cắt, tiếng thịt cháy xèo xèo vang lên, mùi thịt khét xộc vào mũi. Cơn đau như thiêu đó chạy thẳng lên óc chàng, chàng muốn thét lên mà không cách nào phát ra được âm thanh, chỉ thấy như mắc nghẹn ở trong cổ họng, rồi chàng ngất đi, tất cả chỉ còn lại bóng đêm vô tận.