Khuất Hoành Thiên - Chương 2: Làm thái giám
Trong cơn mơ, chàng thấy mình về quê, gặp lại gia gia phụ mẫu, huynh đệ thân thiết, người thân. Giật mình tỉnh dậy, chàng mơ hồ nhớ lại.
"Ta đã bị thiến, ta là thái giám."
Chàng thấy cơ thể không có sức, cổ rát khô, chỉ muốn có một ngụm nước. Chàng gượng nhìn xuống phía dưới thì thấy mình đang lõa thể, chỉ có một mảnh vải trắng đang che lấy hạ thể, phía trên rướm máu tươi. Hạ thể đau âm ỉ, không rõ là đã qua mấy hôm sau ngày chàng bị thiến bởi tên thái giám trẻ kia.
Chàng dùng hết sức nâng được tay mình lên, chạm nhẹ vào hạ bộ, thì thấy trống rỗng, chàng không mơ, chàng thực sự bị thiến, chàng thực sự là thái giám. Nỗi đau cơ thể chợt bị thay thế bằng nỗi đau đớn ở trong lòng của chàng, "từ nay ta không còn là nam nhân nữa rồi."
Không biết bao lâu sau thì có người vào, không ai khác chính là tên thái giám trẻ đã xuống tay tịnh thân cho chàng. Chàng lấy hết sức bình sinh nói, giọng khàn khàn, nhưng âm thanh trong trẻo: "Ta khát, muốn uống nước."
Tên thái giám không trả lời chàng, mà mở cái khăn che hạ thể của chàng ra, ở đó có gắn một cái nút bằng gỗ, ngay chính giữa chỗ dương vật của chàng đã từng. Hắn không nói không rằng, cầm lấy nút gỗ giật ra, bị động vào vết thương khiến chàng thêm một lần đau chết đi sống lại.
Chỗ đó của chàng có nước tiểu ồ ạt trào ra. Tên thái giám tránh sang một bên để không bị nước tiểu của chàng bắn vào người. Tiểu tiện ra được rồi, chàng cảm thấy cơ thể như nhẹ bẫng, dễ chịu hơn hẵn ban nãy.
Tên thái giám chấp tay nói, "Cung hỉ ngươi đã qua được cửa tử, từ nay mỗi khi người muốn tiểu tiện, chỉ cần rút cái nút này ra là được." Hắn thấy chàng đã tiểu tiện xong, giúp chàng gắn lại cái nút vào cái lỗ tiểu.
Chàng từng nghe nói nam nhân bị thiến ắt không còn có thể kiểm soát việc tiểu tiện, thì ra là phải dùng cái dụng cụ này để có thể chủ động tiểu tiện lúc cần.
Tên thái giám gọi người mang vào cho chàng một bát sữa bò, rồi giúp chàng ngồi dậy. Chàng uống cạn chén sữa.
"Từ hôm nay mỗi ngày ngươi sẽ chỉ được uống một bát sữa bò, tập đi lại trong hai giờ, sau một tuần trăng là ngươi có thể hoàn toàn bình phục."
Hắn nói xong, lập tức có hai tiểu thái giám xuất hiện, mỗi gã một bên giúp cho chàng đi lại chầm chậm ở trong phòng liên tục hai giờ, rồi chàng lại được cho nằm xuống để nghỉ ngơi dưỡng thương.
Sau một tuần trăng, đúng như lời của tên thái giám trẻ, vết thiến của chàng có vẻ như đã hoàn toàn bình phục, da non đã mọc lên thay thế cho chỗ bị thiến bầy hầy trước đây. Tên thái giám đã giữ đúng lời, vì chỗ bị thiến của chàng trơn tru, không để lại vết thẹo xấu xí.
Chàng ngồi lên bô rồi mở cái nút gỗ ở lỗ tiểu ra, nước tiểu lập tức tràn ra ngoài. Tiểu tiện xong, chàng quan sát cái lỗ tiểu mới của bản thân, trông nó không khác mấy với cái lỗ hậu môn của chàng, chàng bây giờ là một gã có hai lỗ hậu môn và tiền môn, ý nghĩ đó cũng khiến chàng tự bật cười.
Tên thái giám trẻ khám lại lần cuối cho chàng, hắn cũng hài lòng với độ phục hồi của chàng. Hắn nói từ ngày mai chàng có thể bắt đầu học cách để làm một thái giám nội cung, và hắn có thể bắt đầu ăn uống trở lại như người bình thường. Đối với chàng mà nói, đó lại là một tin tốt nhất từ trước tới giờ.
Từ bây giờ chàng không còn là Khuất Hoành Thiên, tên thái giám đặt cho chàng tên mới là tiểu Thiên. Hắn tiết lộ thân phận của hắn là tổng quản thái giám, và đồng thời sẽ là người trực tiếp quản lý chàng với tư cách là một tân thái giám. Ngoài chàng ra, còn có một tân thái giám khác.
Ngày hôm sau, có hai tiểu thái giám đến đưa cho chàng bộ y phục thái giám, bảo chàng mặc vào, rồi dẫn chàng đi "bái kiến" tổng quản thái giám.
Chàng được dẫn vào bên trong một gian phòng rộng lớn, trang trí xa hoa. Ở chính điện chính là tên thái giám trẻ đã thiến chàng đang ngồi bệ vệ trên cao, có hai tiểu thái giám đứng hai bên dùng quạt lông ngỗng quạt cho hắn. Trông tên thái giám không khác một bậc đế vương thứ thiệt.
Có một thái giám đứng tuổi mà chàng chưa biết mặt, bước tới phía trước chàng, lập tức khám xét chỗ bị thiến của chàng một cách cặn kẽ. Khi vị thái giám đó có vẻ hài lòng với kết quả, liền quay sang chúc mừng tên thái giám trẻ đã có thêm một tân thái giám dưới trướng, sau đó gã bỏ đi.
Tên thái giám trẻ nói với chàng, "Ngươi thật không biết trời cao đất dầy, vị đó là đại tổng quản thái giám, ngài vừa kiểm tra xem ngươi có phải là thái giám thật hay là kẻ gian trà trộn."
Chàng liền được dạy dỗ phải vâng dạ trước từng lời vàng ngọc của tổng quản thái giám ban ra. Chàng tự biết thân phận mình hôm nay đã khác trước, nên đành nhún nhượng nghe theo lời cúi đầu vâng vâng dạ dạ.
Chàng ngay lập tức được cho học nội quy phép tắc ở trong cung. Một thái giám nội cung thì thân phận căn bản là hạ tiện, một tân thái giám như chàng thì càng hạ tiện, trong nội quy nó nói rõ, nếu chàng phạm sai lầm đều sẽ bị trừng phạt thích đáng, nhẹ thì phạt roi, nặng thì xử tử. Chàng vốn đã quen với nhưng nội quy khắc nghiệt lúc còn là thị vệ, nên cũng không thấy ngỡ ngàng.
Tuy vậy, chàng luôn được nhắc nhở là phải tự hào vì bản thân là một thái giám, chỉ có thái giám mới được chủ tử tin tưởng giao trong những trọng trách, vì chỉ có thái giám mới có thể trung thành tuyệt đối với Hoàng thượng.
Học thuộc nội quy rồi, chàng mới được dẫn vào bên trong, nơi chàng sẽ sinh hoạt chung với những thái giám khác. Mỗi phòng sẽ có mười thái giám ở chung, nên chàng ở chung với chín thái giám khác trong một phòng. Lúc này mới có nhiều điều khiến chàng bỡ ngỡ.
Thái giám vốn là những người không còn ngại ngùng về giới tính, nên khi ở bên trong gian phòng riêng, đa số các thái giám đều ăn mặc rất giản tiện, đa số chỉ mặc vừa đủ che chắn chỗ hạ bộ, ngoài ra còn có vài người lõa thể đi lại bên trong một cách tự nhiên.
Đa số những thái giám ở đây đều đã bị thiến từ khi còn là một tiểu đồng, nên họ không hề có bất cứ ham muốn nào với nữ nhân. Những người bị thiến sau khi đã trưởng thành như chàng, quả thực rất hiếm hoi.
Giữa chàng và những thái giám khác quả thực khác biệt không ít. Vì chàng vừa bị thiến không lâu, cho nên đặc điểm nam nhân vẫn còn đầy đủ, mặc dù tự chàng nhận ra giọng mình đã trở nên thanh và cao hơn, còn những thái giám kia thì đã không còn đặc điểm nào của một nam nhân, mà dáng đi yểu điệu và giọng nói đều eo éo tựa như nữ nhân, nhưng lại không phải là nữ nhân, thảo nào người ta gọi thái giám là bán nam bán nữ.
Bọn họ đều đặc biệt tò mò về cơ thể của chàng, thay phiên nhau sờ mó khắp người của chàng, đặc biệt quan tâm đến cái mỏm cụt chỗ chàng bị thiến, họ ra sức sờ vào chỗ đó, kích thích hi vọng nó có chút phản ứng còn sót lại. Và bọn đó đã không sai, khi kích thích đủ lâu, cái mỏm cụt của chàng có vẻ như đang "cương" lên như lúc dương vật cương cứng, lúc đó cái lỗ tiểu mở rộng ra và có thể nhìn sâu vào bên trong cơ thể chàng.
Những thái giám này xem chàng như một vật đặc biệt, khiến chàng vừa cảm thấy xấu hổ, xen lẫn một chút mãn nguyện ngầm. Bọn họ còn chia lượt ra để mỗi người được thay phiên ngủ cạnh chàng vào ban đêm, thường thì chàng sẽ bị sờ mó khắp người, đặc biệt là cái chỗ mõm cụt. Lúc ban đầu chàng cũng cảm thấy khó chịu, dần dà chàng cảm thấy đó là một điều thoải mái. Những thái giám này vốn đã bị thiến từ nhỏ, nên họ không hề có cảm xúc với nữ nhân, ngược lại đối với chàng thì họ đối xử gần như là một tình nhân, khiến chàng cũng cảm thấy có chút hơi ấm trong lòng.