Nhảy đến nội dung chính

Người đàn ông trong họ - Chương 1

Ông Dao, một tay buôn trâu giàu có và có đội thuyền rong ruổi khắp nơi, là niềm kiêu hãnh và nỗi kinh hoàng của làng. Tài sản khổng lồ cùng dàn vợ đông đúc khiến ông trở thành biểu tượng quyền lực. Dù đã ngoài 60, ông vẫn tràn trề sức sống, thân hình vạm vỡ như ngọn núi, nhưng bề ngoài thô kệch lại che giấu một thế lực ngầm đáng sợ. Sở hữu lò mổ lợn nổi tiếng, ông cũng là tay giết mổ, thiến lợm, thiến trâu bậc thầy. Mỗi dịp lễ hội, tiếng dao chém, máu phun từ lò mổ của ông vang vọng, khiến đám thanh niên run sợ, còn trẻ con thì ám ảnh đến thót tim. Tôi, từ nhỏ, từng bị dọa câu “ông Dao sẽ thiến dái" đến mức lớn lên vẫn rùng mình mỗi lần đối diện ông. Ông có cô con gái út tên Hoa, ngọng nghịu, thần kinh không ổn. Tính ông hung bạo, thề rằng bất kỳ ai dám chọc ghẹo Hoa – từ trai trẻ đến trẻ con – sẽ bị ông “cắt dái“ không thương tiếc.

Một đêm trăng sáng, bọn trẻ chúng tôi tụ tập ở đụn rơm đầu làng, tiếng cười giòn tan vang khắp. Thằng Hải bạn tôi vô tình xô trúng Hoa, cô hét lên ngọng nghịu, chửi bới loạn xạ. Tức tối vì oan ức, Hải trêu lại. Tiếng la của Hoa vang xa, Ông Dao lao đến như cơn lốc. Chúng tôi im bặt, tim đập thình thịch, nhưng Hải gan dạ, cãi lại. Ông nghe Hoa kể lởm chởm, đổ tội cho Hải, mắt ông long lên giận dữ:

  • “Tau cắt cặc bây giờ, mi dám to gan! “

Dù Hải van xin trong tuyệt vọng, ông lôi Hoa về, gầm gừ đầy căm phẫn: “Rồi mi biết tay tau! “

Thằng Hải, 14 tuổi, cao lớn hơn cả thanh niên 17, 18, là con mồ côi đầy bi kịch. Cha nó, dân giang hồ miền Bắc, lừa tình mẹ nó rồi bỏ rơi. Mẹ nó sinh nó ra, giao cho ông bà ngoại, rồi biến mất mãi mãi. Ông bà ngoại qua đời khi nó bảy tuổi, nó rơi vào tay cậu mợ. Không được học hành đàng hoàng, nhưng nó tự học đọc, thông minh lanh lợi, gan dạ hiếm có, trở thành thần tượng của bọn trẻ. Một lần suýt chết đuối, chính Hải lao ra cứu tôi, kéo tôi từ lưỡi hái tử thần. Từ đó, tôi quấn quýt nó, coi nó như đại ca, lòng biết ơn trào dâng. Nó kể thích con gái đẹp trong làng, trừ Hoa, và rủ tôi rình khi con gái tắm sông. Dù chưa thấy gì, tôi ngỡ ngàng trước thân thể nó – tay chân dài thượt, lông mày rậm rạp, bộ cu dái khỏe khoắn, lông mọc sớm, đái xa hơn 5 mét như thần thánh, cơ bắp bắt đầu căng lên như thanh niên trai tráng và gương mặt đẹp trai hút hồn. Tôi vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ, trái tim rung động kỳ lạ.

Thời gian trôi qua, một trưa nắng cháy da, tôi và Hải ngủ chái nhà, nóng bức không chịu nổi, chui qua vườn bẻ mía. Đột nhiên, Ông Dao xuất hiện, đứng đái tung tóe, dòng nước mạnh mẽ như thác đổ. Hải thụt lùi, nhưng ông phát hiện, gầm lên giận dữ:

  • “Đứa nào ăn trộm?“

Hải lắp bắp: “Cháu định bẻ mía bên kia!“. Tôi thì chết lặng, tim đập thình thịch. Không nói không rằng, Ông Dao sấn tới, túm tay Hải lôi vào bếp trống.

  • “Bắt được tụi nó rồi! Kính ơi, ra giúp tay!"

Chú Kính, cháu ông, thanh niên vạm vỡ 27, 28 tuổi, từng đi bộ đội, lao xuống như mãnh thú. Ngực lông lá, vai rộng như gấu, chỉ mặc quần đùi ngắn, cơ bắp cuồn cuộn. Chú lôi xềnh xệch rồi trói tôi vào cột, còn ông ra lệnh:

  • “Giữ thằng Hải, tau đi lấy dao, kim chỉ, phải lặt tiệt thằng gốc Hải Phòng này!"

Ông quay lại, ngậm dao nhíp như đồ tể, mắt tóe lửa ác độc. Tay nhám của ông nắn bìu tôi, dọa: - “Còn nhỏ, nhưng mi liệu hồn, tau lặt luôn! “. Rồi chú Kính thòng nhanh cuộn dây đè Hải lên đòn ghế bào, ông kéo quần nó xuống, búng chim nó cương lên, cười gằn.

Chú Kính tì đầu gối lên ngực Hải. Hải cố gắng chống cự làm tuột quần của chú Kính, lộ nguyên bộ đồ lòng đồ sộ, lông lá rậm rạp.

  • "A! Cặc còn màu hồng, chưa biết đụ nhưng tuổi này trổ dâm rồi!".

Con cu của Hải nằm vắt vẻo, hai hòn dái trắng mọng như báu vật. Tôi vừa kinh hãi vừa mê mẩn, muốn van xin thay Hải. Ông Dao ngoéo ngón tay vào hai hòn dái căng mọng cho nó căng lên.

  • "Từ nay là hết tật nứng cặc và đi ôm gái, ông nuôi mày".

Ông xẻ một đường vào bìu Hải, máu phun ra, Hải gào thét như xé lòng, chú Kính nhét chanh vào miệng nó. Ông xoẹt đầu dao cắt gọn và đặt hai hòn dái lên giấy bổi. Ông thoăn thoắt khâu lại bằng kim thô, quẹt vôi sát trùng, đắc ý:

  • “ Lặt sớm không mi theo cha mi phá làng!"

Ông gói hai hòn dái, đưa chú Kính ngâm rượu. Thả Hải ra, nó quằn quại, chú an ủi:

  • “Ngon lành rồi, sau này sẽ mập mạp tươi tốt!"

Tôi khóc nức nở, sợ đến lượt mình, nhưng Ông Dao chỉ dọa: - “Kể bậy là tau cắt cặc cho vịt ăn!". Có lẽ nể tôi có cha tôi, họ tha.

Chiều đó, ông và chú chở Hải đi, nhắn lên rừng mua trâu. Hai tuần sau, Hải về, vết thương lành, được chú Kính nhận nuôi, làm việc cho nhà Ông Dao. Hải trở nên lầm lì, kính sợ Ông Dao, chú Kính. Làng đồn Hải bị thiến vì dám phá Hoa, chẳng ai quan tâm. Tôi lên huyện học, rồi vào Nam học nghề, nhưng ký ức 20 năm trước vẫn ám ảnh. Ông Dao qua đời cách đây 10 năm. Chú Kính thành cán bộ, tộc trưởng họ Phan, sống như vua, nuôi Hoa, Hải, và một cô người làm xinh đẹp – đồn là vợ hai. Hải thành nô bộc trung thành, chăm sóc từ đường. Tôi muốn hỏi chú Kính về ngày xưa, nhưng sợ. Chú bảo thiến Hải là việc tốt, tránh nó theo băng đảng. Khi tôi về quê, chú đề nghị cho đất ở chung với Hải, nhưng điều kiện là phải chịu thiến nếu ở trong từ đường – chỉ mình chú Kính là đàn ông trong họ.