Nhảy đến nội dung chính

Ông Bộ - Chương 10

Đường vào sơn trang của ông Bộ có một nhánh sông cụt, chú Hưng mở công trình thuê nhân công đắp lên một con đê lớn. Đoạn sông này đã biến thành hồ nuôi cá. Những con cá trắm đen nặng lên đến 10 kg trở thành điểm thử thách của những tay câu cá trong vùng. Sau một vài lần câu được cá lớn, tiếng đồn vang xa, nhiều tay câu cá mạo hiểm đã tìm đến.

Một buổi chiều nắng đẹp, có hai thanh niên khoảng 24, 25 tuổi dọ dẫm mò xuống mé hồ. Họ mặc bộ quần áo thể thao, tay đều cầm những chiếc cần câu rất ngoạn mục. Một chàng trai có tướng tá phong độ bất cần đời quăng dây một cách chắc nịch. Chẳng bao lâu, anh chàng lôi lôi kéo kéo đưa lên bờ một một con cá. Hai chàng trai trẻ reo hò phấn khích gỡ con cá to bằng cổ tay ném lại xuống nước. Sau khi nhấp câu cần câu vài lần, chàng trai mặc quần xanh xuống bờ nước rửa tay. Gió mát hiu hiu làm chàng nghịch thêm chân tay, vạch quần đái xuống mặt hồ. Để thể hiện chút tài mọn, chàng cầm lấy con cu nhắm tia nước đái vào cái hoa súng, Chàng oai phong ưỡn bụng để bộ ấm chén to lù lù đập vào mắt ông Bộ. Lúc này ông đang đứng theo dõi từ một cái chòi lá ở gần đó. Ông muốn bắt tại trận hai cậu thanh niên thành phố của giới giàu sang chuyên về nơi thôn dã để khoe khoang.

Theo hiệu lệnh, chỉ một lúc sau, có đám thợ hồ qua bên kia gây chuyện. Hai cậu thanh niên sân sổ nghĩ đây là đất không chủ nên tỏ ra không tuân phục. Ông Bộ đích thân tới làm rõ chuyện với cậu kia. Không nói không rằng ông tới chiếc xe máy tháo ổ bugi và điều động người từ xa kéo đến vây bắt đòi tiền chuộc. Hai chàng trai liền chửi thề lằm bằm "bắt đền cái con cặc, chim trời cá nước đây là đất công..." Ông Bộ đã nghe được câu nói. Khi thấy đám đông sấn tới, hai chàng kia định rút êm nhưng xe đã bị tháo bugi không thể nổ máy.

"Ông cắt cặc tui bay để bắt đền nhé!" Gương mặt hoảng sợ của hai chàng trai tân thời khiến ông chủ rất ưng ý. Ông đưa ra những yêu sách khiến hai chàng trai ngỡ ngàng và không biết làm thế nào để phản ứng. Họ chỉ sợ ông già hét lên "quân ăn trộm chó" là cả đám dân làng kia sẽ đốt xe lấy rơm thui kho cháy đen như làm thịt chó.

Hai chàng thanh niên bị bao vây. Ngay lúc đó, anh Cường công an xuất hiện và bắt cả hai vào Lục Sơn Trang nếu không sẽ bị còng tay đưa vào đồn. Tay ông Bộ cầm cuộn dây thừng đan bện như lưới ra vẻ hăm dọa.

"Các anh muốn làm gì? Tôi không có lỗi, nếu có lỗi thì tôi sẽ nộp phạt." Chàng trai mặc quần trắng bắt đầu biết nói lý lẽ.

"Nộp phạt là quá nhẹ, coi chừng hôm nay bị tước cả bugi", anh Cường cười mỉa mai làm cho hai chàng cần thủ thêm hoang mang.

Khi hai người vừa dẫn qua cổng, ông Bộ lên giọng: "trói hai tên trộm mất dạy nào vào gốc cây cho ta!".

Ngay lập tức Huy và Hoàng sấn tới, dùng hai sợ dây thừng áp đảo rồi trót quặt hai tay đằng sau lưng mà không bị phản ứng đáng kể nào. Với sự giúp sức của năm bảy thay niên thợ hồ chẳng mấy chốc, họ bị trói đâu lưng vào nhau xung quanh một gốc mít.

"Dám trẩy lọ với ông Bộ thì khốn rồi, công an cũng không cứu được đâu." anh Cường công an còn thọc tay bấu vào đũng quần của chàng trai một cú thử sức.

"Lột áo quần của chúng ra!". Ông Bộ còn nói thêm rằng không có gì nhục nhã khi ăn cắp nhưng nhục nhã nhất là bị bắt mà còn ngoan cố.

Hai chàng thanh niên không ngờ bị rơi vào tình huống dở khóc dở cười khi Huy và Hoàng, dùng những ngón tay dứt khoát tuột hết quần trong quần ngoài của họ xuống ngang đầu gối. Hai con cu không dám nứng lên cho đến khi chiếc áo thun của họ bị vén lên rồi tròng qua đầu. Bị chàng trai lạ khiêu khích bằng những cú khều nhẹ, cả hai con cu đều bắt đầu cương dù trước mặt là dân thợ.

"Tao không cắt cặc đâu, nhưng tao thiến dái hai đứa bay".

"Ông biết bố tôi là ai không?" Chàng trai lấy hết sức can đảm cố gắng chứng tỏ.

"Bố mày có là tướng công an, ông cũng thiến tốt để tạ tội với hà bá, hiểu chưa?"

Ông kêu tôi đem ra hai cái bát hứng máu. Đám thợ hồ lao nhao chứng kiến cảnh lạ, trong lúc anh Cường công an cố giữ khoảng cách không cho họ đến quá gần.

"Hai cháu ngoan không thì lão sẽ cắt nguyên cụm, luật lệ nơi này đắc tội với thầy là chặt ngón tay hai là cắt hai hòn dái". Ông nói tiếp, "trai đẹp như tụi bay là mất ngón tay cái là thành phế thải, không còn làm việc gì được. Mất dái thì khác..." Ông Bộ vừa mở hộp đồ thiến vừa nói to cho cả đám thợ hồ nghe trong lúc tay thoăn thoắt tròng vào bộ đồ nghề một sợi dây da, như thắt vòng thòng lọng.

"Ông ơi! cháu xin lỗi, ông tha cho bọn cháu đi. Ngày mai nhà cháu sẽ đem tiền chuộc và xin lỗi. Xin thề." Chàng trai quên hết diện mạo hung hăng của mình, van xin đứt đoạn, "đừng xúc phạm thân thể của con người…".

Ông Bộ cười mỉa mai:

"Trễ rồi con trai ngoan! Bao nhiêu tiền ông cũng không cho chuộc. ông khử độc cho các cháu thôi, cắt dái ngâm rượu."

Mặc cho lời van nài, ông Bộ tiếp tục kiểm tra tư thế cho cố định bằng một nút dây ngang đầu gối. Theo lệnh ông, tôi dùng cồn lau chùi sạch sẽ toàn bộ vùng cu dái căng mọng. Hai hòn thòn lõn nằm trong đám lông đen nhánh của tuổi đàn ông sực nức.

"Dám văng cặc với ông già này là phải bị phạt thiến, nghe chưa?"

Chàng trai ú ớ rồi thét lên dữ dội. Một đường dao sắc ngọt xuyên thủng da bìu. Tôi kê bát như người ta lấy tiết gà trong lúc quan sát ngón tay ông Bộ móc ngắc điệu nghệ. Chẳng mấy chốc, ông cầm hai hạt dái giơ cáo lên trong sự háo hức của đám đông.

Huy và Hoàng vỗ tay làm cả nhóm thợ hồ đang hoang mang cũng vỗ tay theo. Máu từ dây mào tinh tiếp tục nhỏ tong tong từng giọt. Ông Bộ quan sát thấy đủ máu trong bát thì thắt dây da thắt cứng để chận máu lại.

Chàng trai ngất ngư, đầu gục xuống. Ông sai tôi dùng kim khâu lại và quệt vôi sát trùng trong lúc kê bàn làm tiếp công việc cho chàng trai còn lại.

Anh chàng như kinh hãi nhận biết số phận. Dưới bàn tay vặn vẹo thô bạo của ông Bộ, anh chàng rồi bất ngờ phóng ra những dòng tinh khí trắng đục văng lên gương của tôi, tanh nồng. Cảm giác xung quanh càng ma mị. Chàng trai cầu xin thống thiết hơn khiến anh Cường công an mũi lòng tỏ ý xin giùm.

"Thầy cho nó một con đường, nhiều khi không thiến mà lại ngoan hơn, năng động, lại có ích hơn." anh Cường có ý ám chỉ về việc được ông Bộ buông tay cho nợ vào hôm trước.

"Lúc chiều nó còn vạch cu ra đái trên hồ hoa súng của ông, tha sao được mà tha."