Nhảy đến nội dung chính

Thái giám hậu cung - Chương 1

Ngày cuối cùng được tự tại của Thiên Khuất trôi qua như mọi ngày. Hắn dậy trễ, uể oải vươn vai ngáp dài. Người vợ của hắn đã dậy ra đồng làm việc từ sớm. Căn nhà hắn đang ở mộc mạc đơn sơ, hầu hết vật dụng trong nhà đều do hắn đi ăn trộm về mà có. Vợ hắn vẫn luôn càm ràm về cái tính lười nhác của hắn, cũng may là hắn sở hữu ngoại hình điển trai, cộng với cái củ to lớn ở bên trong quần luôn có khả năng thỏa mãn cho vợ của hắn, nên tới bây giờ hắn vẫn có thể lười nhác mà vẫn chưa bị vợ bỏ.

Lười biếng nên chẳng buồn làm bữa sáng, hắn lững thững tới quán rượu quen thuộc gần nhà tụ tập với đồng bọn, chén chú chén anh, nói phét cho sướng cái miệng. Ngồi tới chiều, hắn cùng một tay đồng bọn lại lên đường kiêm thú tiêu khiển quen thuộc hằng ngày - trấn lột của cải từ những người qua đường giàu có.

Chúng ẩn nấp ở một góc hẽm tối tăm, chờ đợi con mồi xui xẻo nào đó đi ngang qua. Hôm ấy, một gã đàn ông có làn da hơi ngăm đi ngang qua, người vận một bộ y phục đắt tiền. Khi Thiên Khuất chộp lấy gã từ đằng sau, hắn nhận thấy có mùi nước hoa thơm nồng đến khác thường. Tên đồng bọn lục túi lấy được cái ví có tiền mặt và nhiều thẻ tín dụng. Cướp thành công, cả hai bỏ chạy, Thiên Khuất ngoáy đầu lại nhìn thì thấy gã nạn nhân không hề tức giận mà vẫn điềm tĩnh nhìn về phía hắn và đồng bọn một cách lạnh lùng. Tự hắn cảm thấy đó thật là khác lạ với những lần trấn lột trước đó, tuy thấy lạ nhưng hắn vẫn không suy nghĩ nhiều.

Tên kia rõ ràng giàu có vì số tiền trong ví của gã không ít, thẻ tín dụng của cho thấy gã là một người ngoại quốc, có lẽ là Trung Quốc, hoặc Đài Loan. Hắn tính dùng tiền "kiếm" được hôm nay để đãi vợ mình một bữa sang chảnh, nhưng thật bật ngờ khi hắn vừa mở cửa bước vào bên trong căn nhà của chính mình thi lập tức bị một gã đàn ông to lớn khống chế, tay gã cầm một con dao ấn vào cổ họng của hắn. Người đàn ông bị trấn lột ban chiều xuất hiện, tháo kính râm và nở một nụ cười lạnh lùng. Đó là điều cuối cùng Thiên Khuất còn nhớ trước khi bị vật cứng đập vào sau gáy khiến gã lập tức bất tỉnh nhân sự.


Khi tỉnh dậy, hắn thấy mình trần truồng. Hắn nhìn xung quanh, thấy bản thân đang ở trong một phòng giam, nhưng đây không phải là phòng giam ở sở cảnh sát địa phương mà hắn khá quen thuộc. Trên cao có ô cửa sổ nhỏ với song sắt, đủ để ánh sáng chiếu vào bên trong phòng giam, nhưng hắn không đủ cao để có thể nhìn ra bên ngoài. Sàng xi măng có phủ đầy rơm.

Hắn thấy cổ họng khô rát, muốn có được một nguộm nước. Hắn tự hỏi không biết đã bất tỉnh hết bao lâu. Thực tế hắn đã ở đây được vài ngày, đang bị vận chuyển xuyên đại dương trong khoang hàng của một thuyền vận tải to lớn, đến một vừng đất xa lạ mà hắng sẽ không bao giờ có thể trở về.

Trong một hốc tường có một bình đất nung bên trong có chứa nước uống. Hắn không màng nước sạch hay dơ mà nốc cạn nước ở trong bình. Lúc này hắn nhận ra còn có những người đàn ông khác đang ở những phòng giam lân cận. Một số còn rất trẻ, một số trạc tuổi của hắn, một số đã lớn tuổi, tất cả đều trần truồng. Tất cả đều có vẻ không đồng ngôn ngữ, vì khi hắn hỏi một câu bằng tiếng Việt, không ai buồn trả lời lại hắn.

Rồi thì một nhóm người đàn ông xuất hiện và tiến thẳng về phòng giam của hắn. Bọn họ mặc y phục giống nhau hẵn là đồng phục, trừ người đứng đầu thì ăn mặc theo lối xa hoa, trên người đầy trang sức bằng vàng. Họ mang theo dây thừng và xích, hẵn là giành cho hắn, người đứng đầu thì cẩm một cây gậy dài. Bọn họ giao tiếp với nhau bằng tiếng Trung.

Cửa phòng được mở ra và hắn được ra lệnh bước ra bên ngoài. Tuy không hiểu tiếng, nhưng ý nghĩa thì không nghi ngờ gì nữa. Hắn hơi hoảng trong lòng nhưng ngoan ngoãn làm theo, hắn tự biết bản thân đã lọt vào tay của những người này, họ muốn giết mổ gì cũng được.

Trong chớp mặt, tay hắn bị trói chặt bằng dây thừng, một chiếc vòng cổ được đeo vào, và hắn bị dẫn qua những cảnh của lớn có đinh tán kim loại, xuyên qua các sân trong. Người người đang dẫn hắn đi đều có thân hình vạm vỡ, hắn cũng không phải là một thằng thấp bé, vốn cũng có một chút sức khỏe cơ bắp, nhưng so với những gã này thì hắn không hề có cửa so sánh.

Cuối cùng hắn bị dẫn vào một căn phòng có một cây cột ở chính giữa phòng, một mặt cột được bọc bằng một thứ trông như đệm da. Hắn bị ép vào đó và chiếc vòng cổ bị cố định vào cột. Chân hắn bị trói vào cột, tay kéo ngược ra phía sau, vòng qua hai bên cột.

Những người đàn ông lùi lại và nhìn hắn. Lấn đầu tiên họ lộ ra một chút cảm xúc. Họ cười và trao cho nhau những ánh nhìn đầy hàm ý. Người đứng đầu cầm cây gậy của mình vụt nhẹ vào con giống của Thiên Khuất và nâng tinh hoàn của hắn lên. Những người đàn ông mỉm cười, và lần đầu tiên Thiên Khuất nhận ra điều chẳng lành sắp sửa xảy ra với mình. Hắn bắt đầu giãy giụa và kêu gào xin thương xót, nhưng họ chỉ cười nhạo hắn. Hắn tràn ngập hoảng loạn, tim hắn đập thình thịch, hắn bắt đầu chửi bọn chúng bằng những câu tục tĩu, nhưng việc đó chỉ làm tăng sự thích chí của bọn chúng mà thôi.

Sau vài phút có một ông lão bước vào phòng, ông ta mặc tạp dề nhựa và không hề để ý tới Thiên Khuất. Đi cùng ông ta là một thằng bé mặc quần áo dài rộng thùng thình. Ông lão buông một câu nhận xét, nhưng người khác lập tức ngừng tiếng cười và bắt đàu nhanh chóng quấn vô số dây đai da quanh người Thiên Khuất. Họ siết chặt dây da tới nỗi hắn không còn khả năng cựa quậy dù chỉ một chút, thậm chí thở hắn cũng cảm thấy khó nhọc.

Một người đàn ông bóp chặt mũi của hắn, buộc hắn phải há miệng để thở, họ lập tức nhét vào miệng hắn một chiếc khớp ngựa bằng da vào giữa hai hàm hăn hắn. Đó là một phần của dây đai sớm được cố định quanh đầu hắn. Lúc này hắn chỉ có thể phát ra âm thanh ú ớ chứ không thể nói được một câu một chữ hoàn chỉnh nữa.

Cuối cùng họ lùi lại ngắm nghía thành quả của chính mình. Ông giá nhìn hắn và lẩm bẩm một câu đại ý là như vậy là được rồi. Ông quay trở lại bên chiếc đá mài nhỏ do cậu bé vận hành, nơi ông đang mài một con dao dài và mỏng.

Đầu của Thiên Khuất đã bị cố định vào cây cột, ánh mắt của hắn vẫn có thể dõi theo mọi hành động của lão già. Lão đang cúi xuống trước mặt hắn, bàn tay thô ráp của lão nâng con giống của hắn lên bắt đầu mơn trớn. Dù không muốn, con giống của hắn vẫn cứng lên trong tay của lão già. Lão già đặt một sợi dây thòng lọng bằng dây mảnh quanh gốc con giống của hăn, ông ta kéo nó thật chặt khiến phần gốc thu hẹp lại đáng kể. Dầu dây con lại được ông ta móc qua một bánh xe ròng rọc nhỏ gắn trên tường. Thằng nhỏ ban nãy cầm từng quả tạ nhỏ lần lượt đặt chúng vào một cái giỏ ở đầu dây bên kia. Chẳng mấy chốc, con giống của Thiên Khuất bị kéo căng ra, và khi máu bị ngưng tuần hoàn, nó sưng phồng lên và các tĩnh mạch nổi rõ. Thằng bé cười khúc khích, những người đàn ông khác cũng mỉm cười, nhìn vào mắt nhau chỉ sẽ niềm vui thích của họ trước tình trạng của Thiên Khuất.

Tiếp theo thằng bé dùng một con dao nhỏ bắt đầu cạo sạ\ ch sẽ lông mu của Thiên Khuất, cuối cùng bôi lên hạ bộ của Thiên Khuất một dung dịch màu đỏ tỏa ra mùi cồn nặng nề.

Lão già đưa lưỡi dao dài và mỏng qua ngọn đèn cồn cho tới khi lưỡi thép chuyển sang màu xanh. Vì con giống của Thiên Khuất đã bị kéo căng ra, nên lão không hề gặp khó khăn trong việc mò mẫm phía bên dưới nắm lấy hai hòn dái của Thiên Khuất kéo ra xa. Lúc này hắn không có thể làm gì khác ngoài trợn mắt lên nhìn việc sắp sửa diễn ra tiếp theo.

Lão già cắt dứt khoát và đều tay, ông ta thiến ngọt nguyên cụm bìu dái của Thiên Khuất mà không có một chút do dự. Lưỡi dao bén tới nỗi Thiên Khuất gần như không cảm thấy đau, dù biết rõ mình vừa bị thiến mất hai hòn, hắn bật khóc. Hắn cố gào lên nhưng miếng bịt miệng chỉ cho phép hắn phát ra những tiếng ọt ẹt tựa như một con heo lúc bị thiến. Máu tươi chảy dọc xuống theo hai bắp đùi của Thiên Khuất.

Những người đàn ông chợt đồng loạt cười rộ lên, Thiên Khuất nhận ra bản thân đang không ngừng bắn ra từng đợt tinh dịch trắng đục đặc quánh từ đầu con giống. Tinh bắn ra nhiều và mạnh, rớt lộp độp xuống sàn xi măng trong sự reo hò cổ vũ của nhưng người đàn ông, và thằng bé, trừ lão già như có vẻ đang kiên nhẫn chờ đợi.

Lão già chờ hắn bắn tinh xong, liền dùng đúng con dao đó một nhát duy nhất cắt đứt con giống của Thiên Khuất mà không chút dao động. Giỏ tạ lập tức rơi xuống đất kêu loảng xoảng, còn cái con giống của Thiên Khuất thì bật văng lên rồi rơi xuống sàn xi măng, đúng ngày vũng tinh dịch của hắn vừa bắn ra ban nãy.

Những giọt máu văng tung tóe, một dòng suối đỏ bạo lực phọt ra từ gốc đã bị cắt cụt. Những người đàn ông lập tức lắp vào giữa háng của hắn một miếng chặn đặt biệt bằng bạc. Nó có một thanh trung tâm chạy giữa hai chân, và khi được cố định xong, họ đổ bột phèn chua mịn vào trong. Phèn chua nhanh chóng cầm máu, giữ lại mạng sống cho hắn. Những dây đai được nới ra để hắn có thể thở một cách bình thường trở lại.

Sau này Thiên Khuất mới biét, những người đàn ông có mặt hôm nay, tất cả đều là hoạn quan, đều đã bị thiến giống như cách mà hắn vừa bị. Lão già cũng là một hoạn quan đã phục vụ nhiều năm, chuyên đảm nhiệm công việc tịnh thân biến đàn ông thành thái giám. Ngay cả thằng bé cũng là một hoạn quan, được chọn làm người kế nhiệm cho lão già nên nó được đi theo phụ việc để học nghề thiến hoạn.

Thiên Khuất vẫn bị xích vào cây cột trong nhiều giờ liền, hắn khóc lóc và run rẩy, dù thời tiết đang rất ấm áp, nhưng hắn vẫn thấy lạnh cóng ở trong người, tỏa ra từ xương sống. Cuộc sống mới của hắn với tư cách một hoạn quan trong hậu cung đã bắt đầu. Chính hắn cũng không ngờ một ngày nào đó hắn lại trở nên yêu thích cái thân phận mới của mình.