Thái giám hậu cung - Chương 2
Thiên Khuất bị xích vào cột trong phòng thiến suốt nhiều giờ, những người cai ngục quay lại tháo miếng chặn bạc vốn giữ bột phèn chua quanh gốc cụt của hắn. Phần lớn bột giờ đã đông cứng cùng với máu khô, nhưng cục này cùng phần bột còn lại bị phủi sạch. Họ kiểm tra phần gốc cụt, nơi con giống của hắn từng tồn tại.tại, rồi lấy một vật mỏng hình vỏ sò làm bằng vàng dát, đặt nó lên phần gốc cụt của hắn. Nó được gắn với cái dây đai mà họ quấn chặt quanh eo và luồn qua khe mông, cố định bằng một ổ khóa nhỏ ở phía sau. Hắn sẽ phải đeo vật này trong mười ngày tiếp theo.ưt
Máu đã ngưng chảy nhưng Thiên Khuất cảm thấy choáng váng và vẫn mất phương hướng. Hắn được cởi trói khỏi cây cột, nhưng chiếc còng tay lại được nối lại với nhau sau lưng, và hắn bị dẫn về phòng giam bằng sợi dây xích ở cổ.
Hắn vốn không còn lại bao nhiêu sức lực sau khi bị thiến, nhưng dù có sức lực đi nữa thì hắn cũng đã mất đi cái ý chí chống cự, nên hắn ngoan ngoãn đi theo sự sắp xếp của những tên lính canh. Hắn được dẫn tới một gian phòng khác tử tế hơn cái phòng giam lúc ban đầu, không còn rơm dưới đất mà có một cái giường đặt ở góc tường, nơi hắn được phép đặt lưng xuống và lập tức chìm vào giấc ngủ sâu.
Không biết bao lâu sau thì hắn ngủ dây, ban đầu hắn còn chẳng nhở chuyện gì đã xảy ra. Nhưng khi nhìn xuống thấy cái vỏ sò ở ngay chính giữa háng thì Thiên Khuất nhận ra tất cả không phải là một cơn ác mộng mà chính là sự thật. Hắn bây giờ không còn là một người đàn ông hoàn chinh, mà là một thái giám, một người đàn ông đã bị thiến. Hắn cũng không còn là một người tự do nữa, mà thân phận của hắn lúc này có lẽ là một nô lệ bị thiến. Hắn liền liên tưởng tới những người đàn ông bị thiến đi làm thái giám trong cung điện ở thời kỳ phong kiến, không lẽ thời buổi hiện đại vẫn còn việc này hay sao? Trong đầu hắn có nhiều câu hỏi hơn câu trả lời, nhưng sự thật là hắn đã bị thiến hoàn toàn và đang bị giam cầm ở một nơi hoàn toàn xa lạ, bởi những người nói thứ tiếng khác với hắn.
Những ngày tiếp theo hắn chỉ được cho uống sữa thay cơm. Mỗi ngày đều có một tên lính canh tới phòng giam của hắn thay cho hắn một bình sữa mới. Hắn không chắc lắm nhưng có lẽ trong sữa có pha thuốc an thần, vì hắn có thể chìm vào giấc ngủ mặc dù vết thiến ngay háng của hắn vẫn cứ đau nhức không thôi.
Khi đến lúc phải đi tiểu, Thiên Khuất không biết phải làm thế nào. Chiếc vỏ sò dường như có một cái lỗ nhỏ ở đâu, nhưng hắn không biết sử dụng nó như thế nào? Ở phía bên kia, một trong những tù nhân khác nhận ra vấn đề của hắn và bắt đầu làm mẫu. Người đàn ông đó cao và gầy, và cũng như tất cả các tù nhân khác, đều trần truồng. Các phòng giam có bô bằng đát nung, và người đàn ông đó, người vẫn còn đầy đủ bộ phận sinh dục, nằm sấp lên trên chiếc bô với bộ phận sinh dục của mình đặt phía bên trên miệng bô. Ông ta duỗi thẳng chân và lưng sao cho chân không chạm đất và giữ thăng bằng bằng cách chống hai tay xuống đất. Thiên Khuất làm theo ví dụ của gã tù nhân và cảm thấy có nước tiểu thoát ra khỏi cái lỗ trên vỏ sò mà không có vấn đề gì. Hắn cảm thấy hơi đau khi nước tiểu chảy ra từ gốc cụt khiến hắn cảm thấy việc bị thiến mất bộ phận sinh dục như một cơn ác mộng tồi tể và hắn vẫn mong tưởng rằng con giống của hắn bằng cách nào đó vẫn còn ở đó.
Mười ngày trôi qua nhanh chóng và cuối cùng Thiên Khuất cũng được viên quản ngục trường cùng các phụ tá đến thăm. Họ mở khóa phòng giam và gắn một sợi dây xích vào vòng cổ của hắn. Sau khi mở khóa xích ở chân, họ dẫn hắn ra một phòng tắm gần đó để hắn có thể rửa ráy. Họ mở khóa cái vỏ sò và tháo nó ra, vừa bịt mũi vừa cười nhạo về cái mùi hôi thối bốc ra từ chỗ đó của hắn. Khi tắm rửa, những vảy cuối cùng bong ra từ tốc cụt, hắn tự kiểm tra tình trạng của mình. Gốc cụt vẫn còn đau nhưng đã đỡ nhiều hơn trước, hắn bắt đầu chấp nhận tình trạng mới của cơ thể mình.