Võ Lâm - Đào Hoa Bảo Điển (武林-桃花寶典) - Chương 4
Tỉnh dậy, thấy đã là giờ Thân. Nhìn sắc trời, khoảng hơn một canh giờ nữa là tối. Hai người nhảy xuống hồ tắm rửa cho nhanh, quần áo ven hồ đã khô, đống lửa chỉ còn tro tàn. Hai người nhanh chóng thu dọn đồ đạc, vội vàng xuống núi trở về nhà, quyết định ngày mai lại lên núi tiếp tục tìm vị thuốc cuối cùng.
Hoàng thiên bất phụ hữu tâm nhân, đúng một tuần sau vào buổi chiều, Trạch Vũ phát hiện ra nó bên một vách đá. Hai người hớn hở mang tất cả dược liệu về nhà, theo cách ghi trong dược điển, rốt cuộc cũng luyện chế xong thuốc cầm máu giảm đau.
Khi Hạo Thiên và Mộng Dao gặp mặt ở Hồi Vận Lâu, Hạo Thiên bảo Mộng Dao: "Tuần này ta đã chế xong thuốc cầm máu giảm đau."
Mộng Dao cũng đã chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết để tu bổ màng trinh.
Thấy hạn một tháng đã đến, Mộng Dao và Hạo Thiên trở về căn nhà nhỏ trên núi. Lão ôngđầu và Trạch Vũ đã dọn dẹp xong xuôi. Lão ôngđầu đeo khẩu trang và găng tay, bảo Mộng Dao cùng vào trong.
Theo cách trong y điển, lão ông và Trạch Vũ trước đó đã dùng quả cà chuađể tập luyện không biết bao nhiêu lần. Quả cà chua sau khi tu bổ, từ chỗ vết rách xấu xí nay chẳng còn thấy dấu vết gì, thực là tốn không ít công sức và thời gian. Nhưng vì Mộng Dao sắp nhập cung, những vất vả ấy đều đáng giá.
Dẫu sao quả cà chuakhác khácvới người thật, lão ông và Trạch Vũ đã tốn khá nhiều thời gian mới tu bổ xong màng trinh. Tiếp theo là chờ vết thương lành lại. Từ nay trở đi Mộng Dao không được làm động tác mạnh, kẻo vết thương bục ra. Để tránh hiềm nghi, quãng thời gian này Mộng Dao đều ở yên trong nhà.
Hai tuần sau, Mộng Dao nói với trưởng thôn muốn lên núi dạo chơi, thực ra là trở về căn nhà nhỏ trên núi để kiểm tra tình trạng vết thương. Hạo Thiên đã đợi sẵn bên ngoài nhà trưởng thôn cho Mộng Dao ra. Hai người vừa đi vừa nói vừa cười, nhưng ngày Mộng Dao nhập cung đã cận kề.
Mộng Dao bảo nàng mong được chăm sóc Hạo Thiên sau khi thiến, cho đến khi hắn hoàn toàn bình phục, nếu không nàng vào cung rồi không biết bao giờ mới gặp lại Hạo Thiên.
Thời gian còn chưa đầy hai tuần nữa là đến ngày phải nhập cung làm phi. Hạo Thiên bảo hắn sẵn sàng để Mộng Dao thiến bất cứ lúc nào.
Đến nhà nhỏ trên núi, Mộng Dao trước hết kiểm tra màng trinh đã tu bổ ra sao, thấy lành rất tốt, chẳng còn phân biệt được đã từng bị rách hay chưa. Bước ra ngoài, Mộng Dao nhìn Trạch Vũ và lão ông, cất lời nói nàng muốn được chăm sóc Hạo Thiên cho đến khi hắn bình phục, nếu không khi vào cung rồi, nàng không thể thường xuyên gặp Hạo Thiên được nữa.
Trạch Vũ nghĩ thầm, ngày này rốt cuộc vẫn đến. Hạo Thiên cũng bày tỏ đồng ý có thể thiến sớm. Tuy lão ôngđầu là người thân với Hạo Thiên, nhưng lão dường như chẳng mấy bận tâm việc Hạo Thiên thành thái giám, ngược lại Trạch Vũ mới là người xúc động nhiều hơn.
Lão ôngđầu hỏi: "Hạo Thiên định cắt ở đâu, lúc nào cắt, và ở đâu dưỡng thương?"
Lão ôngđầu bình tĩnh hỏi từng điều một. Mộng Dao dự định sáng mai sẽ giúp Hạo Thiên thiến. Nàng còn phải về nhà chuẩn bị vài thứ, đều là những thứ dành cho Hạo Thiên. Lão ông bắt tay chuẩn bị đồ dùng cho ngày mai, còn quét dọn sạch sẽ căn nhà nhỏ. Trạch Vũ cũng phải về nhà sắm sửa một ít, thuận tiện giở y điển nghiên cứu thêm.
Buổi tối, Hạo Thiên sang nhà Trạch Vũ, định cùng hắn nghiên cứu y điển. Y điển viết rất rõ ràng về góc độ cắt, độ sâu, cách cầm máu và quá trình phục hồi vết thương. Để tránh hậu quả nghiêm trọng, Trạch Vũ bảo Hạo Thiên cởi quần ra đứng yên, hắn sẽ nghiên cứu xem nên đặt dao từ đâu, cắt sâu bao nhiêu.
Hạo Thiên thấy Trạch Vũ tỉ mỉ nghiên cứu bảo bối của mình, bèn trêu: "Ngươi vẫn luôn ngăn ta không cho thiến, vậy mà giờ lại chăm chú nghiên cứu cách thiến ta ra sao?"
Trạch Vũ vẫn đối chiếu từng bước trong y điển, vừa đáp: "Nếu ngươi hỏi ta, ta vẫn mong ngươi đừng thiến. Nhưng ta đã là bằng hữu tốt của ngươi, ta phải bảo đảm ngươi bình an vô sự, đó cũng là điều duy nhất ta có thể giúp ngươi."
Hạo Thiên mừng rỡ ôm chầm lấy Trạch Vũ, bảo hắn thực sự là bằng hữu tốt. Trạch Vũ đẩy tay Hạo Thiên ra, bảo hắn đừng có ôm lung tung.
Trạch Vũ nói rõ: "Sáng mai bảo bối của ngươi sẽ được cắt từ chỗ này, hai hòn sẽ cắt từ chỗ kia, cần hai nhát dao mới cắt sạch, sau đó đắp thuốc cầm máu giảm đau đã sắc. Chỉ là y điển không ghi cách bảo quản phần cắt ra, mai có thể hỏi ý kiến lão ông.đầu."
Hạo Thiên bảo hắn giao hết cho Trạch Vũ và lão ông sắp xếp.
Thấy đã khuya, Trạch Vũ bảo Hạo Thiên mau lên giường nghỉ ngơi, ngày mai còn việc quan trọng. Hạo Thiên hỏi Trạch Vũ, giờ có thể giúp hắn xuất ra không, kẻo sáng mai sẽ bị cắt mất. Trạch Vũ nghe Hạo Thiên nói vậy, tự nhiên chẳng từ chối.
Hắn vuốt ve mãi, thấy Hạo Thiên chẳng cương cứng hẳn, liền biết trong lòng Hạo Thiên rất căng thẳng. Nhưng hắn đã hứa với Mộng Dao, không thể phút cuối đổi ý. Hạo Thiên bảo hắn không hối hận quyết định này, chỉ là nói không căng thẳng thì không thể nào.
Trạch Vũ quyết định dùng miệng giúp hắn cương lên. Hạo Thiên cảm nhận được cái miệng ấm áp của Trạch Vũ ngậm lấy bảo bối mình, chẳng mấy chốc đã cứng ngắc. Trạch Vũ còn ngậm cả hai hòn của Hạo Thiên vào miệng.
Màn khẩu kỹ liên hoàn ấy khiến quy đầu Hạo Thiên tiết ra nhiều chất lỏng trong suốt, nhưng lập tức bị Trạch Vũ nuốt sạch. Sau một hồi công kích mãnh liệt, Hạo Thiên rốt cuộc bắn ra từng dòng tinh dịch trắng đục sền sệt. Trạch Vũ không phí một giọt, nuốt trọn hết.
Tuy mùi tanh, nhưng dẫu sao đây là lần xuất tinh cuối cùng của Hạo Thiên, hắn muốn ăn sạch sẽ. Trạch Vũ định cho Hạo Thiên nếm thử tinh dịch của chính mình, cố ý giữ lại một chút, rồi trong lúc hôn nhau mà truyền sang cho Hạo Thiên. Lần đầu nếm tinh dịch của mình, Hạo Thiên thấy hơi khiếp sợ, vẻ mặt méo mó khiến Trạch Vũ cười ngặt nghẽo.
Hạo Thiên khó tin nhìn Trạch Vũ: "Đây là mùi tinh dịch của ta đấy ư? Tanh quá, sao ngươi nuốt được?"
Trạch Vũ đáp: "Ngươi đừng chê nữa, sau này ngươi chẳng còn được xuất nữa, hãy nhớ kỹ mùi vị này đi."
Hạo Thiên bảo: "May mà sau này không phải ăn nữa."
Hạo Thiên ở lại nhà Trạch Vũ trải qua đêm cuối cùng làm đàn ông. Hạo Thiên vốn thích ngủ trần truồng, còn Trạch Vũ vì căng thẳng mà suốt đêm chẳng ngủ yên. Trong đêm, Trạch Vũ nhìn Hạo Thiên đang ngủ say, tay khẽ vuốt ve bảo bối hắn, sợ đánh thức Hạo Thiên.
Không ngờ bảo bối Hạo Thiên lại dần cương lên, có thể cảm nhận được sinh khí tràn đầy. Trạch Vũ nhìn thứ sắp bị cắt bỏ, lòng vẫn buồn bã. Trạch Vũ thầm quyết định một việc trong lòng.
Sáng hôm sau, hai người mang theo tất cả những gì cần thiết, lên đường đến căn nhà nhỏ trên núi. Trên đường ghé qua trạch viện của Mộng Dao để đón nàng. Mộng Dao vì căng thẳng mà thức trắng đêm, đã đợi sẵn bên ngoài từ lâu. Ngược lại Hạo Thiên tối qua ngủ say sưa đến ngáy khò khò, chẳng hề giống một kẻ sắp bị thiến.
Trên đường, Mộng Dao và Hạo Thiên cùng ngắm hoa ngắm sông, cố gắng ghi nhớ những kỷ niệm đẹp. Ba người đến nhà nhỏ trên núi chưa tới giờ Tỵ, còn chút thời gian chuẩn bị. Trạch Vũ và lão ông ở trong nhà sắp xếp dụng cụ dược liệu. Mộng Dao âu yếm nhìn Hạo Thiên, thấy thời gian sao mà trôi nhanh quá. Nàng ước gì có thể mãi mãi ở bên Hạo Thiên, như vậy Hạo Thiên cũng không phải vì nàng mà tự thiến. Hạo Thiên bảo tất cả đều do hắn tự nguyện, chưa từng hối hận. Lão ông bảo Hạo Thiên và Mộng Dao có thể vào trong. Hai người nắm tay nhau bước vào căn nhà nhỏ.
Mọi thứ trong nhà vẫn là khung cảnh quen thuộc với Hạo Thiên, chỉ khác là được dọn dẹp sạch sẽ hơn. Lão ông đang đốt thứ hương trầm khiến lòng người an tĩnh. Bên cạnh, đống lửa cháy hừng hực, nước đã sôi, đang luộc mấy miếng vải để dùng sau. Bên giường còn có dược liệu, lông ngỗng, thanh loan đao đang hơ trên lửa.
Hạo Thiên sẽ tại đây mà mất đi bảo bối của mình. Lão ông bắt đầu giảng giải những điều cần lưu ý khi Mộng Dao ra tay, dặn đi dặn lại nàng nhất định đừng để thất thủ, nếu không Hạo Thiên sẽ phải chịu thêm nhiều nhát dao mới hoàn thành được việc thiến.
Lời ấy khiến Mộng Dao áp lực không ít, nhưng vì Hạo Thiên, nàng sẽ làm được. Hạo Thiên đã cởi sạch y phục. Trạch Vũ cắt tỉa lông mu của Hạo Thiên cho ngắn bớt, rồi theo vị trí đã nghiên cứu từ hôm qua mà đánh dấu. Trên thực tế cũng chỉ đánh dấu từ phần gốc, Mộng Dao chỉ cần theo đúng vị trí ra tay là được.
Chẳng mấy chốc, nước sạch bên cạnh đã chuẩn bị xong. Lão ông không biết kiếm đâu ra thứ thuốc tê, nghe nói là thứ dành riêng cho thái giám trong cung. Hạo Thiên nhanh chóng uống thuốc tê vào.
Lão ôngđầu đưa Hạo Thiên nằm lên tấm ván đã chuẩn bị. Hai chân bị mở ra, cổ chân bị dây thừng trói kéo lên cao lơ lửng giữa không trung. Tiếp đó, dùng vải quấn bụng với tấm ván lại với nhau. Toàn thân được cố định để tránh Hạo Thiên vì đau mà động đậy lung tung. Cơ bụng căng ra sẽ khiến bảo bối càng nổi rõ hơn. Nếu nhìn từ trên xuống, Hạo Thiên đang ở tư thế hình chữ đại. Để tránh hắn cắn phải lưỡi, người ta nhét một miếng vải vào miệng hắn.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Vì cơ bụng căng ra, dương vật bên trong của Hạo Thiên có hơi lộ ra một chút, thế nên Trạch Vũ đánh dấu lại trên bảo bối Hạo Thiên, so với dấu cũ thì dài thêm một tấc.
Trạch Vũ và lão ông đứng một bên, sẵn sàng xử lý việc cầm máu và khâu vết thương sau đó. Mộng Dao lấy thanh loan đao đang hơ trên lửa, chậm rãi bước đến bên tấm ván. Đôi tay run lên vì căng thẳng. Mộng Dao đứng giữa hai chân Hạo Thiên, mọi việc đã sẵn sàng.