A Pao - Chương 1: Những đứa con của sương mù
Bản Lũng Mây nằm lọt thỏm giữa những vách đá tai mèo sắc nhọn của dãy Hoàng Liên Sơn, nơi quanh năm mây mù bao phủ trắng xóa như khăn tang. Ở đây, mặt trời là thứ xa xỉ. Người ta sống dựa vào hơi thở của rừng già, uống nước từ khe đá và tuân theo luật lệ của Thần Xích Long – vị thần cai quản sinh lực và sự phồn thực. Không có sóng điện thoại, không có tiếng động cơ, chỉ có tiếng suối ngàn gầm gừ và tiếng tù và vọng lại từ vách núi mỗi khi hoàng hôn buông xuống.
Người Lũng Mây tin rằng, đàn ông là hiện thân của mặt trời, là "Dương". Còn rừng núi âm u, ẩm ướt là "Âm". Để sự sống được cân bằng, để mùa màng không bị sâu bệnh và đàn bà mắn đẻ, định kỳ hai mươi năm một lần, họ phải trả lại cho rừng già một phần dương khí mạnh mẽ nhất, tinh túy nhất.
Đó là lý do A Pao ra đời.
Sáng sớm, sương muối còn đọng trên mái lá cọ, cái lạnh cắt da cắt thịt đặc trưng của vùng cao len lỏi qua khe vách nứa. A Pao cựa mình tỉnh giấc trên tấm đệm cỏ tranh. Cậu trai mười chín tuổi, người đặc, chắc nịch như một cây lim cổ thụ.
Cảm giác đầu tiên ập đến với A Pao không phải là cái lạnh, mà là sự căng tức quen thuộc ở hạ bộ. Như mọi buổi sáng của tuổi tráng niên, "nó" – niềm kiêu hãnh và cũng là lời nguyền của cậu – đang thức dậy trước cả chủ nhân. Dưới lớp chăn thổ cẩm dệt tay thô ráp, một khối thịt nóng hổi đang vươn mình, dựng đứng lên như một cột chống trời, đội cả tấm chăn nặng trịch lên cao.
A Pao thở hắt ra, hơi thở hóa thành làn khói trắng. Cậu không vội dậy, nằm im lắng nghe nhịp đập thình thịch nơi háng mình. Nó đập mạnh đến mức cậu tưởng chừng như nghe được tiếng máu đang bơm rào rào qua các tĩnh mạch, dồn về cái trục sinh lực ấy. Ở Lũng Mây, đàn ông không được phép xấu hổ về sự cương cứng. Ngược lại, đó là phước lành. Một người đàn ông buổi sáng không "chào cờ" bị coi là kẻ bị thần linh ruồng bỏ, yếu đuối và vô dụng.
Nhưng với A Pao, sự cương cứng này mang một sức nặng khác. Nó quá khổ. Nó vĩ đại một cách bất thường.
Cậu tung chăn, bước xuống sàn tre cọt kẹt. Thân hình trần trụi của A Pao hiện ra trong ánh sáng mờ ảo của ban mai. Làn da màu đồng hun, bờ vai rộng, cơ ngực nở nang và những múi bụng săn chắc cuộn lên theo từng nhịp thở. Nhưng tất cả sự chú ý, nếu có ai đó nhìn vào, sẽ bị hút chặt vào vùng trung tâm. Ngay cả khi đã dịu đi một chút sau cơn mộng mị, dương vật của cậu vẫn nặng nề, dài thượt, buông thõng xuống đùi với vẻ uy nghi của một con mãng xà đang ngủ đông.
A Pao quấn vội chiếc khố chàm, vác con dao đi rừng bước ra cửa. Hôm nay là ngày Săn Trâu Rừng, một hoạt động thường nhật nhưng cũng là dịp để trai tráng trong bản thể hiện sức mạnh trước thềm đại lễ.
Bên bờ suối Nậm Mạ, nơi dòng nước chảy xiết va vào đá tung bọt trắng xóa, đám trai bản đang tụ tập tắm rửa sau buổi đi rừng về. Mùi mồ hôi chua nồng, mùi máu thú rừng và mùi đàn ông quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương gây gây, kích thích khứu giác một cách kỳ lạ.
"Này A Pao! Mày lại trốn đi đâu đấy?"
Tiếng gọi oang oang của A Lử, một thanh niên vạm vỡ với hình xăm con rết chạy dọc sống lưng. A Lử là bạn nối khố của A Pao, cũng là kẻ luôn ngấm ngầm ganh đua với cậu.
A Pao không đáp, cậu tháo chiếc khố ướt đẫm mồ hôi, ném lên tảng đá lớn. Khoảnh khắc tấm vải chàm rời khỏi cơ thể cậu, không gian ồn ào bỗng chốc chùng xuống vài nhịp.
Hàng chục cặp mắt đổ dồn về phía A Pao. Dưới ánh nắng hiếm hoi xuyên qua kẽ lá, cơ thể cậu hiện lên như một bức tượng đồng đen bóng loáng. Và ở đó, giữa hai đùi, là "tạo vật" khiến cả đám đàn ông vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
Ở trạng thái bình thường, nó đã to lớn, gân guốc với lớp da sẫm màu đầy sức sống. Cái bao quy đầu dài hé mở, để lộ một phần quy đầu hồng hào, to bè như nấm mối sau mưa. Nó nằm đó, nặng trịch, đung đưa theo nhịp bước chân của A Pao khi cậu lội xuống suối.
A Lử nhìn chằm chằm vào hạ bộ của bạn mình, nuốt nước bọt đánh ực. Hắn cũng là một trai tráng khỏe mạnh, "của quý" cũng thuộc hàng đáng nể trong bản, nhưng đứng trước A Pao, hắn cảm thấy mình chỉ là một đứa trẻ.
"Thần Rừng ưu ái mày quá đấy, A Pao ạ," một người đàn ông lớn tuổi hơn, đang kỳ cọ lưng, lên tiếng. Giọng gã có chút khàn đục, ánh mắt không giấu nổi sự thèm thuồng. "Cái thứ này... năm nay chắc chắn là 'Lễ Vật' rồi."
Từ "Lễ Vật" rơi xuống giữa dòng suối như một tảng đá nặng ngàn cân. Không khí vui vẻ bỗng chốc trở nên đặc quánh, căng thẳng. A Pao khựng lại. Cậu vốc nước tát lên mặt để che đi sự bối rối. "Đừng nói gở, chú Thào. Thầy Mo chưa quyết định mà."
"Cần gì Thầy Mo," A Lử cười khẩy, lặn ngụp dưới nước rồi ngoi lên, vuốt tóc ngược ra sau. "Cả cái bản Lũng Mây này, từ già đến trẻ, thằng nào có cái 'chày' to hơn, dài hơn của mày? Mày sinh ra là để cho Thần rồi, Pao à. Đừng có giả vờ nữa."
A Pao im lặng. Cậu biết A Lử nói đúng. Từ năm 16 tuổi, khi cơ thể cậu phát triển bùng nổ, phá vỡ mọi quy chuẩn bình thường, những ánh nhìn của dân bản dành cho cậu đã khác. Họ không nhìn cậu như một con người, họ nhìn cậu như một cái hũ đựng "tinh khí". Các bà, các mẹ nhìn cậu với vẻ biết ơn. Còn đám đàn ông, họ nhìn cậu với sự khao khát được chạm vào, được sở hữu, hoặc ít nhất là được chiêm ngưỡng cái biểu tượng sức mạnh đó.
Trong văn hóa của Lũng Mây, dương vật không phải là thứ dung tục cần che giấu. Nó là niềm tự hào. Nó đại diện cho khả năng sinh tồn, cho sự tiếp nối giống nòi giữa chốn rừng thiêng nước độc. Người ta đo sự trưởng thành của một chàng trai không phải bằng tuổi tác, mà bằng kích thước và độ cứng của dương vật khi đối diện với thử thách.
Và A Pao, cậu là vua không ngai của cái vương quốc xác thịt này.
Chiều muộn, khi sương mù lại bắt đầu liếm láp những bậc thang nhà sàn, Thầy Mo K'Brel chống gậy trúc bước vào sân nhà A Pao. K'Brel là người già nhất bản, da mặt nhăn nheo như vỏ cây khô, đôi mắt đục ngầu nhưng sắc lạnh như mắt cú. Ông là người giữ lửa, cũng là người nắm giữ những bí mật đen tối nhất của nghi thức hiến tế.
A Pao đang ngồi chẻ lạt bên bếp lửa. Thấy bóng Thầy Mo, cậu vội vàng đứng dậy cúi đầu.
"Thầy sang chơi."
K'Brel không trả lời. Ông bước đến, ngồi xuống ghế mây, đôi mắt dán chặt vào hạ bộ của A Pao, dù cậu đang mặc quần dài. Ánh nhìn ấy như xuyên thấu qua lớp vải, lột trần cậu ra, soi mói từng thớ thịt.
"Đêm nay là trăng non," giọng Thầy Mo rít lên như gió luồn qua khe đá. "Chỉ còn ba ngày nữa là đến lễ Khai Dương. Mày đã chuẩn bị chưa?"
A Pao nuốt khan, cổ họng khô khốc. "Con... con vẫn đi rừng, vẫn ăn uống bình thường."
"Không phải chuyện ăn uống," Thầy Mo gõ mạnh cây gậy xuống sàn. "Tao hỏi mày, 'nó' thế nào? Nó có khỏe không? Có cứng không? Có đòi hỏi không?"
A Pao cúi gằm mặt, hai tai nóng bừng. "Dạ... có. Sáng nào nó cũng... dựng đứng lâu lắm mới xuống."
Thầy Mo gật gù, vẻ hài lòng hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ. Ông vẫy tay ra hiệu cho A Pao lại gần.
"Lại đây. Cho ta xem."
Đây không phải là lần đầu tiên. Từ năm A Pao 13 tuổi, Thầy Mo đã thường xuyên kiểm tra sự phát triển của cậu. Nhưng lần này, không khí nặng nề hơn hẳn. A Pao tiến lại, run run cởi dây lưng. Chiếc quần tụt xuống mắt cá chân.
Trong ánh lửa bập bùng, dương vật của A Pao lộ ra, nằm im lìm nhưng vẫn toát lên vẻ uy lực. Thầy Mo K'Brel vươn bàn tay xương xẩu, những móng tay dài và đen đúa chạm vào lớp da ấm nóng.
Ông không vuốt ve theo kiểu gợi dục, mà nắn bóp như một người nông dân đang kiểm tra bắp ngô giống tốt nhất mùa vụ. Ông nâng bìu dái lên, ước lượng độ nặng, rồi dùng ngón tay cái miết dọc theo đường gân nổi trên thân dương vật.
"Tốt... Tốt lắm," ông lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì xúc động. "Dài hơn lần trước. To hơn. Mạch máu đập rất mạnh. Đây là dòng máu của rồng, A Pao à. Thần linh sẽ rất hài lòng."
Sự đụng chạm của Thầy Mo, cộng với những lời tán dương đầy ma mị, khiến cơ thể A Pao phản ứng trái với ý muốn. Máu dồn xuống. "Nó" bắt đầu cựa quậy trong tay ông lão. Từ trạng thái mềm, nó phồng lên, dài ra, cứng dần lại.
Thầy Mo không buông tay. Ông giữ chặt lấy nó, cảm nhận sự cương cứng đang lớn dần trong lòng bàn tay mình. Ông nhìn chằm chằm vào quy đầu đang nở to, rỉ ra một chút dịch trong suốt.
"Nhìn đi, A Pao," Thầy Mo thì thầm, ánh mắt sáng rực lên một cách đáng sợ. "Đây là sức mạnh. Đây là sự sống. Mày không sở hữu nó. Mày chỉ là cái vỏ bọc giữ nó cho Thần thôi. Đến ngày lễ, khi nó đạt đến đỉnh điểm, khi nó đẹp nhất, hùng vĩ nhất... mày sẽ được giải thoát."
"Giải thoát..." A Pao lặp lại, giọng mê man. Cậu cảm thấy một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, nhưng cũng xen lẫn nỗi kinh hoàng.
Cậu biết "giải thoát" nghĩa là gì.
Theo tục lệ cổ xưa, người được chọn hiến tế sẽ phải dâng lên phần dương vật cương cứng nhất của mình. Nó sẽ bị cắt rời khỏi cơ thể ngay tại thời khắc cực khoái, để giữ trọn vẹn "tinh hoa" và "linh hồn" của người đàn ông bên trong đó.
Người ta nói rằng, khoảnh khắc bị cắt đứt ấy không đau đớn như người thường nghĩ. Rằng khi được tẩm ướp bằng loại thuốc bí truyền của Thầy Mo, và khi tâm trí đạt đến ngưỡng sùng bái tột độ, nỗi đau sẽ hóa thành một cơn cực khoái vĩnh cửu.
Nhưng A Pao vẫn là một con người bằng xương bằng thịt. Cậu sợ. Cậu sợ mất đi phần đàn ông của mình. Nhưng sâu thẳm hơn nỗi sợ, là một sự khao khát điên rồ được hiến dâng. Cậu muốn được mọi người nhìn ngắm, muốn được trở thành trung tâm của vũ trụ, muốn cái "của quý" vĩ đại này của mình trở thành bất tử, được thờ phụng muôn đời chứ không phải héo úa theo thời gian như những kẻ phàm phu tục tử khác.
Thầy Mo buông tay ra. Dương vật của A Pao bật lên, đung đưa, cương cứng hoàn toàn, chỉ thẳng vào mặt ông già như một sự thách thức ngạo nghễ.
"Giữ gìn cho kỹ," Thầy Mo đứng dậy, quay lưng bước đi. "Đừng để đàn bà chạm vào. Đừng để nó xuất ra những thứ tầm thường. Hãy dồn nén lại. Hãy tích tụ lại. Ba ngày nữa, mày sẽ là người hùng của Lũng Mây."
Đêm đó, A Pao không ngủ được.
Cậu nằm trằn trọc, lắng nghe tiếng côn trùng kêu rả rích. Bên ngoài, tiếng tù và lại vang lên, báo hiệu một đêm nữa trôi qua, ngày hiến tế đang đến gần hơn.
Cậu đưa tay xuống háng, nắm lấy "người anh em" của mình. Nó vẫn còn hơi cương, nóng hổi và mạch đập mạnh mẽ. Cậu vuốt ve nó, cảm nhận sự kết nối giữa mình và phần xác thịt sắp bị chia cắt.
"Mày sẽ trở thành thần," cậu thì thầm với nó trong bóng tối. "Mày sẽ đẹp mãi mãi."
Trong đầu A Pao hiện lên viễn cảnh của buổi lễ. Cậu thấy mình đứng trên bệ đá, trần trụi, rực rỡ dưới ánh đuốc. Cậu thấy hàng trăm người đàn ông quỳ rạp dưới chân mình, ánh mắt họ tôn sùng nhìn vào dương vật đang cương cứng cực độ của cậu. Cậu thấy lưỡi dao đá của Thầy Mo lóe sáng...
Một cơn rùng mình chạy qua cơ thể A Pao. Không phải vì lạnh. Mà vì một sự kích thích đen tối đang len lỏi vào từng tế bào. Cậu nhận ra, mình đang mong chờ nhát dao ấy.
Bóng tối của Lũng Mây như đang mỉm cười. Nó đã tìm thấy vật hiến tế hoàn hảo nhất.
Không có bình luận nào để hiển thị
Không có bình luận nào để hiển thị