A Pao - Chương 2: Mùa yêu cuối cùng dưới trăng máu
Bản Lũng Mây những ngày này như một cô gái dậy thì, vừa rực rỡ sắc hoa ban trắng xóa, vừa âm thầm rạo rực những dòng nhựa sống bí ẩn. Cuộc sống vẫn trôi đi theo nhịp điệu ngàn đời: tiếng chày giã gạo thình thịch, khói bếp bay lên từ những mái nhà sàn lợp gỗ pơ-mu, và tiếng lợn gà kêu eng éc trong chuồng. Nhưng bên dưới sự bình yên đó, một cơn sóng ngầm đang cuộn trào.
Người trong bản đi lại nhẹ nhàng hơn, ánh mắt họ nhìn nhau đầy ẩn ý. Ai cũng biết, chỉ còn hai ngày nữa là đến lễ "Khai Dương". Và tâm điểm của mọi ánh nhìn ấy, không ai khác, chính là A Pao.
1. Bóng Hình Không Thể Chạm Tới
Mặt trời đứng bóng, A Pao đang vác những bó củi lớn từ rừng về. Mồ hôi rịn ra trên làn da đồng hun, chảy dọc theo sống lưng gồ ghề cơ bắp. Chiếc áo chàm mở phanh ngực, để lộ lồng ngực vạm vỡ phập phồng theo nhịp thở.
Ở khúc cua dẫn vào bản, bên cạnh dòng suối Nậm Mạ, Mị Chi đang đợi cậu.
Mị Chi là bông hoa đẹp nhất của Lũng Mây. Đôi mắt cô đen láy như hạt nhãn lồng, nụ cười làm say cả con ong đi tìm mật. Cô và A Pao lớn lên cùng nhau, uống chung dòng nước suối, tắm chung dưới ánh trăng khi còn bé. Tình yêu của họ nảy nở tự nhiên như cây ngô trổ bắp.
Nhưng giờ đây, một bức tường vô hình đã dựng lên giữa họ.
"A Pao," Mị Chi gọi khẽ, tay vân vê vạt áo thêu chỉ ngũ sắc. Cô đưa cho cậu một ống cơm lam và một bầu nước.
A Pao đặt bó củi xuống, nhận lấy bầu nước. Ngón tay họ chạm nhau. Một luồng điện chạy qua, nhưng A Pao rụt tay lại như chạm phải than hồng.
"Em không nên ở đây, Mị Chi," A Pao nói, giọng khàn đục. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt lảng tránh xuống dòng nước chảy xiết.
"Sao lại không?" Mị Chi bước tới gần hơn, mùi hương bồ kết trên tóc cô phả vào mũi A Pao, quấn quýt lấy khứu giác nhạy cảm của cậu. "Chẳng lẽ vì cái lễ hội đó mà anh quên em rồi sao?"
Cô bạo dạn đặt tay lên ngực trần của A Pao. Hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của cô truyền thẳng vào trái tim đang đập loạn nhịp của chàng trai trẻ. Và ngay lập tức, cơ thể A Pao phản bội lý trí cậu.
Phía dưới lần vải thô của chiếc quần dài, "con quái vật" đang ngủ say bỗng chốc bừng tỉnh. Nó cựa quậy, rồi cương cứng lên một cách mãnh liệt và đau đớn. Nó đội lớp vải lên, tạo thành một túp lều nhỏ đầy kiêu hãnh và đe dọa. A Pao cắn chặt môi, cố gắng kìm nén hơi thở dồn dập.
Mị Chi nhìn xuống. Cô không đỏ mặt quay đi như những cô gái miền xuôi. Cô là con gái miền núi, cô hiểu giá trị của sinh lực. Ánh mắt cô nhìn vào phần nhô lên vĩ đại đó vừa có sự khao khát đàn bà, vừa có nỗi xót xa tột cùng.
"Nó... lại lớn thêm rồi," Mị Chi thì thầm, giọng nghẹn lại. "Nó đẹp quá, Pao à. Nhưng nó không dành cho em."
A Pao lùi lại, lưng dựa vào vách đá lạnh lẽo. Cậu muốn ôm lấy Mị Chi, muốn vùi mình vào cô, muốn dùng cái sức mạnh đàn ông đang căng trào này để yêu thương cô một lần trọn vẹn. Nhưng luật lệ của bản rất nghiêm ngặt: Người hiến tế phải giữ mình trong sạch tuyệt đối. Dương vật này, từng tấc thịt, từng mạch máu của nó, giờ đây thuộc về Thần Rừng. Nếu cậu xuất tinh vào người phụ nữ trước lễ tế, tai họa sẽ ập xuống cả bản làng.
"Đừng," A Pao gạt tay cô ra, đau đớn. "Của anh... nó đã được hứa cho Thần rồi. Em đi đi." Mị Chi đứng đó, nước mắt lăn dài. Cô hiểu. Cô đang đứng trước một vị thánh sống, một người đàn ông mang trên mình "bảo vật" của cả cộng đồng, và vì thế, anh ta cô đơn hơn bất cứ ai.
2. Cuộc Đấu Của Những Gã Đàn Ông
Chiều xuống, bãi đất trống đầu bản ồn ào tiếng hò reo. Đám trai tráng tụ tập để tập dượt cho nghi thức đấu vật - một phần không thể thiếu của lễ hội.
Đây không chỉ là trò chơi. Đây là nơi đàn ông khẳng định vị thế. Và với A Pao, đây là nơi cậu chứng minh rằng "lễ vật" của mình xứng đáng.
"Vào đi, Pao!" A Lử, gã trai vạm vỡ nhất nhì bản, vỗ vào lồng ngực trần thách thức.
A Pao cởi phăng áo, chỉ mặc độc một chiếc khố chàm mỏng manh. Cậu bước vào vòng tròn. Đất đỏ dính vào chân, mùi mồ hôi nồng nặc. Hai thân hình lao vào nhau như hai con trâu mộng. Tiếng da thịt va chạm bốp bốp nghe chắc nịch. A Lử khóa tay A Pao, ghì chặt cậu xuống đất. A Pao gầm lên, dùng sức mạnh của cơ lưng quật ngược lại. Cả hai lăn lộn trong bụi đất.
Sự va chạm xác thịt, sức nóng của cuộc đấu, và adrenaline bơm trong máu khiến bản năng của A Pao trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chiếc khố mỏng không thể che giấu được sự thay đổi bên dưới.
Trong khi giằng co, dương vật của A Pao cương cứng tối đa. Nó chèn ép, căng phồng, in hằn rõ rệt từng đường nét - cái đầu khấc to bè, thân hình dài thượt gân guốc - qua lớp vải ướt đẫm mồ hôi. Nó cọ xát vào đùi A Lử, cứng như một khúc gỗ lim.
A Lử khựng lại một giây. Hắn cảm nhận được sức nóng và độ cứng cáp kinh hoàng từ hạ bộ của đối thủ. Sự ganh đua trong mắt A Lử biến mất, thay vào đó là sự nể phục pha lẫn sợ hãi. Hắn buông tay, lùi lại, thở dốc.
"Thôi! Tao thua!" A Lử giơ tay đầu hàng, mắt vẫn dán vào đũng quần đang nhô cao ngạo nghễ của A Pao.
Đám trai bản xung quanh im bặt, rồi òa lên những tiếng xì xào tán thưởng.
"Trời ơi, nhìn kìa! Nó muốn xé toạc cái khố ra rồi!"
"To thật! Dài hơn cả gang tay của tao!"
"Thế này thì Thần Rừng phải ban phước cho bản ta mười mùa lúa trĩu hạt!"
Một vài người bạo dạn tiến tới, vỗ vai A Pao, ánh mắt họ không giấu được sự thèm muốn được chạm vào "biểu tượng sức mạnh" ấy. Ở đây, giữa những người đàn ông, không có sự ngại ngùng. Họ so sánh, họ tôn sùng dương vật như một vũ khí.
A Pao đứng đó, ngực phập phồng, mồ hôi chảy ròng ròng qua cơ bụng sáu múi. Cậu không che đậy. Cậu ưỡn người ra, để cho sự cương cứng của mình được phơi bày dưới ánh hoàng hôn đỏ rực. Cậu cảm thấy một niềm tự hào man dại.
"Nhìn đi!" Một gã trai trẻ hét lên, chỉ tay. "Nó giật! Nó đang giật kìa!"
Đúng vậy, dương vật của A Pao, dù bị bó buộc trong khố, vẫn giật lên từng hồi theo nhịp tim đập mạnh sau cuộc đấu. Mỗi cú giật là một lời khẳng định về sức sống mãnh liệt đang bị kìm nén, chờ đợi giây phút bùng nổ.
3. Đêm Trước Giông Bão
Đêm buông xuống, sương mù dày đặc bao phủ thung lũng. Bên bếp lửa nhà sàn, A Pao ngồi lau chùi con dao đi rừng, nhưng tâm trí cậu lại trôi về phía Hang Thần.
Cha của A Pao, một người đàn ông cụt một chân từng là thợ săn giỏi nhất bản, rót cho con trai bát rượu ngô.
"Uống đi," ông nói, giọng trầm buồn. "Rượu này ủ ba năm rồi. Để dành cho ngày mày... thành người lớn."
A Pao đón lấy bát rượu, uống cạn một hơi. Rượu nóng ran chảy xuống cổ họng, đốt cháy ruột gan.
"Cha," A Pao khẽ hỏi, tay vân vê mép bát. "Sau khi... cắt đi rồi... con còn là đàn ông không?"
Ông già nhìn con trai, nhìn vào cơ thể cường tráng và hạ bộ vẫn đang ẩn chứa sức mạnh phi thường kia. Ông thở dài, tiếng thở như tiếng gió rên rỉ qua khe cửa.
"Con không còn là đàn ông nữa, Pao à," ông đáp, ánh mắt nhìn xa xăm vào ngọn lửa. "Con sẽ là huyền thoại. Đàn ông thì chết đi là hết, thân xác mục rữa thành đất. Nhưng cái của con... nó sẽ sống mãi. Người ta sẽ thờ phụng nó. Con sẽ trở thành một phần của thần linh."
Ông ngừng lại, rồi nói tiếp, giọng nghiêm trang: "Ngày mai, Thầy Mo sẽ bắt đầu nghi thức 'Tẩm Dương'. Con sẽ không được ăn cơm, chỉ uống nước sương và ngâm mình trong thuốc lá. Hãy chuẩn bị tinh thần. Đừng để nỗi sợ làm héo mòn nó. Thần linh chỉ nhận lễ vật khi nó ở trạng thái kiêu hãnh nhất."
A Pao gật đầu. Cậu nhìn xuống háng mình. Trong bóng tối nhập nhoạng, cậu dường như thấy "nó" cũng đang nhìn lại cậu. Nó nằm đó, nặng nề, chờ đợi.
Đêm nay, A Pao lại mơ. Cậu mơ thấy mình đang bay lên, nhưng phần dưới cơ thể lại bị níu giữ bởi hàng ngàn sợi rễ cây. Rồi một nhát dao lóe lên. Cậu thấy mình nhẹ bẫng, bay vút lên trời cao, trong khi "người anh em" của cậu ở lại, hóa thành một cột đá sừng sững giữa đại ngàn, được ngàn đời sau quỳ lạy.
Tiếng tù và vang lên từ xa vọng lại, báo hiệu nửa đêm. Chỉ còn 24 giờ nữa. Lễ hội Khai Dương đã bắt đầu nhen nhóm ngọn lửa thiêng.
Không có bình luận nào để hiển thị
Không có bình luận nào để hiển thị