Nhảy đến nội dung chính

Thầy giáo dạy nhạc - Chương 1: Nơi bắt đầu của chuyến đi

Đứng giữa đại lộ lúc 11 giờ đêm, Hà đeo khẩu trang, đầu đội chiến nón lưỡi trai. Nhìn lại thành phố này lần cuối, nước mắt ứa ra từ mắt. Nơi này đã không còn là nơi mà Hà có thể quay về.

Mới mấy tháng trước, Hà còn đang là giáo viên dạy nhạc cho một trước cấp 3 điểm của quận. Bao nhiêu hoạt động văn nghệ của trường Hà đều tham gia. Là một giáo viên trẻ năng nổ, Hà được nhiều người yêu mến từ đồng nghiệp đến các cô gái trẻ, lẫn các em học sinh. Nhưng Hà chẳng mảy may để mắt một ai vì trước mắt Hà chỉ muốn chú tâm vào sự nghiệp vì nghề giáo viên nghèo lắm, nếu giờ không chăm chỉ thì tương lai sẽ rất mịt mù.

Ở độ tuổi mới lớn, lại là tiểu thư một gia đình quyền thế, có thứ gì mà Mỹ Anh không có được? Muốn có bạn bè, cô bé thừa tiền thuê cả cửa hàng bánh ngọt để mời bạn cùng lớp đi ăn chiều. Muốn có điểm cao, cô bé chỉ cần đi học gia sư và nhờ người ta giải đề thi mà ba mình mua được từ giáo viên trong lớp. Nhưng không phải vì thế mà cô bé không thông minh. Dù có có tất cả nhưng cô không thể có được sự quan tâm của thầy Hà dạy nhạc, vì thầy không dạy thêm mà cũng không dạy môn chính nên cũng không có ai rảnh mà giải đề nhạc. Thầy Hà dành thời gian rảnh sau giờ dạy tại trường để tập gym và thành quả của những tháng ngày khổ luyện là khối cơ bắp đồ sộ, thân hình rắn chắc mà nhiều người muốn cũng không có được.

Mỹ Anh nhiều lần tiếp cận thầy Hà vì muốn có được thầy như người bạn, hay như một mối quan hệ mình sở hữu như bao mối quan hệ khác. Thầy Hà như một ngọn núi vững chãi mà Mỹ Anh dù cố gắng đến đâu vẫn không thể thâu tóm. Năm lần bảy lượt thất bại, Mỹ Anh càng muốn có được thầy. Đọc mấy cái tiểu thuyết tình yêu trên mạng, cô bé thấy các nam thần lạnh lùng thường là nam chính, làm bao nữ chính khốn đốn nhưng cuối cùng họ cũng có được hạnh phúc viên mãn, là chân ái của một câu chuyện tình màu hồng. Hà càng lạnh lùng bao nhiêu, Mỹ Anh càng đắm chìm vào cái suy nghĩ của bản thân bấy nhiêu.

Cho đến một ngày kia, cô bé bị bạn hỏi về mối quan hệ trong mơ của mình với thầy Hà. Vốn tính kiêu ngạo, cô bé nhận vơ luôn là mình với thầy đang hẹn hò trong bí mật. Đám bạn trầm trồ ngưỡng mộ làm mắt cô bé sáng trưng. Mỹ Anh sau đó nhanh trí lập một tài khoản mạng xã hội ảo giả dạng thầy Hà rồi tự nhắn tin cho chính mình và chính bản thân cô thì lại đóng vai lạnh lùng từ chối rồi mới từ từ xiêu lòng. Thậm chí cô bé còn tự học photoshop trên mạng để ghép ảnh mình với thầy đi chơi chung rồi lưu trên máy để có lỡ ai thấy cũng coi như có bằng chứng quen nhau, mà nhiều khi cô còn muốn điều đó xảy ra. Chỉ là cô bé không ngờ người đọc được nó lại là cha cô - ông Văn chủ tịch.

Ông điên tiết. Đường đường là gia đình có gia thế mà con mình yêu đương với thầy giáo thì còn ra cái hệ thống gì. Ông làm ầm lên khi đọc được mấy tin nhắn mùi mẫn của con gái mình và thầy giáo trong cái điện thoại của Mỹ Anh để quên trong lúc đi học thêm. Ông Văn tức tốc lên ngay trường con, lên thẳng phòng Hiệu trưởng hỏi cho ra lẽ. Ông muốn thầy Hà phải tránh xa con gái mình. Thậm chí ông còn đòi kiện cho thầy đi tù, đi tù mọt gông. Ông đâm luôn đơn kiện thầy Hà và yêu cầu công an bắt tạm giam thầy ngay lúc đó.

Đêm đó, Mỹ Anh đi học về thì ông mới vỡ lẽ ra rất cả chỉ là trò nghịch của con gái. Nhưng chuyện đã ầm ĩ lên rồi. Xung quanh nhà cũng đã bắt đầu bàn tán xì xầm, không lẽ giờ ông lại muối mặt ra mà nói lại là con gái mình mới tí tuổi đầu đã đi dụ trai? Vậy thì còn mặt mũi nào mà ra đường. Đã vậy thì ông đành theo lao. Ông liên hệ thầy Hà yêu cầu thầy im lặng.

  • Tôi biết con tôi nó dại, tôi cũng nóng quá mất khôn, giờ thầy cần bao nhiêu thầy cứ nói đi, nhưng xin thầy nhận tội dùm, vậy có được không?
  • Anh ơi, em không làm vậy được đâu, em mới ra trường, nhận tội vậy em bị đuổi việc đã đành mà mặt mũi em để đâu được nữa. Rồi nhận tội em phải đi tù rồi sao anh?
  • Chú cứ yên tâm, tôi sẽ chi tiền để toàn giảm tội cho chú, vậy là ổn thỏa thôi.
  • Vậy còn sự nghiệp em nó tan nát rồi sao anh?
  • Chuyện này tôi cũng chịu, nhưng chú không thương cháu nó thì cũng thương cho gia đình mình chứ. Ba chú làm ở dưới quê cũng khó khăn mà đàn em của tôi ở dưới ấy cũng chẳng muốn làm khó dễ gì hai ông bà với thằng em đang học đại học tài chính của chú cả. Thằng nhóc thủ khoa đầu vào mà giờ bị đuổi thì cũng tiếc thật.
  • Trời ơi, sao anh biết được cả mấy chuyện gia đình em, xin anh đừng làm gì gia đình em mà
  • Đành vậy thôi, chứ chú em không chịu giúp tôi thì tôi cũng đành cho cả hai bên cùng chết thôi
  • Đừng mà anh, em chịu, em chịu mà, chỉ là anh đừng đụng gì gia đình em thôi
  • Vậy chú nhớ giữ lời, mà chú cũng nhớ là đừng nên hé răng nửa lời, không thì tôi cũng không chắc chuyện gì sẽ xảy ra đâu.

Hà chỉ có thể khóc trong ấm ức. Anh đâu có còn lựa chọn nào khác. Ngày hầu tòa, đúng như lời hứa của mình, ông Văn thu xếp cho tòa xử nhẹ cho Hà vì chỉ mới có nhắn tin và qua lại với trẻ vị thành niên chứ chưa có làm gì nên chỉ xử phạt hành chính. Nhưng Hà vẫn bị đuổi việc và chấp nhận mang tiếng xấu. Gia đình cũng từ mặt anh nhưng anh cũng không thể nói họ nghe những gì đã thật sự xảy ra. Anh cố xin việc vặt nhưng chẳng nơi nào dám nhận một người đã mang tiếng xấu, thậm chí có người còn đồn anh dùng tiền giảm tội. Anh chỉ còn cách đi thật xa, đến nơi mà người ta không biết anh là ai và anh đã làm gì mà thôi.

Anh soạn đồ đạc trong nước mắt để rời xa thành phố này mãi mãi, bắt một chuyến xe đêm đến nơi vô định và bắt đầu một hành trình mới mà chính anh cũng không ngờ rằng chông gai và đau khổ vẫn còn ở trước mắt, một hành trình đau đớn về thể xác và thay đổi tinh thần anh mãi mãi. Và, biết đâu sau cùng anh sẽ có bình yên chăng?