Thầy giáo dạy nhạc - Chương 3: Công lý vô lý
Bọn cướp dùng dao cắt nát cái áo thun Hùng đang mặc qua lớp dây trói. Cả chiếc quần đùi và quần lót của anh cũng không thoát khỏi số phận đó. Nữ tướng cướp lúc này mới thả đầu Hùng ra mà ném mạnh xuống sàn. Cô ta trở lại cái ngai vàng làm bằng mấy cái thùng sắt của mình, ngồi chễm chệ trên đó.
- Thằng này nó dụ gái nhà lành, tao cho tụi mày thỏa thích xài nó. Muốn làm gì làm, miễn nó phải tỉnh trong để mà còn nếm mùi nhục nhã.
- Dạ chị hai, tụi em lâu rồi mới có cái để tiêu khiển, tụi em dưới phố bị truy nã quá đâu có dám xuống chơi bời gì đâu. Giờ thì đã luôn.
Chúng phá lên cười khoái chí. Thằng Đực dáng người lực điền bắt đầu trước. Hắn đá vào đầu gối Hùng, bắt anh phải quỳ xuống. Hùng ú ớ xin tha nhưng qua lớp quần lót nhét kín trong miệng thì mấy âm thanh đó chỉ như tiếng của mấy đứa con nít chưa biết nói. Bọn cướp mặc kệ mấy cái âm thanh đó mà đấm đá túi bụi vào Hùng.
- Tụi mày chán quá, vậy sao mà đủ cho nó biết mùi nhục nhã mà nó đáng lý phải nhận. Tao nói lại, chơi thì chơi, thằng nào làm nó bất tỉnh thì tao bắt vào thay.
- Dạ, vây chị thấy em chơi nó như nó chơi con nhỏ kia chị thấy được không?
- Cũng hay đó, tụi mày chơi nó cho tao coi thử coi
Lúc này, thằng Đực mới để lộ con giống to cũng ở mức trung bình nằm ngạo nghễ giữa chùm lông rập rạp. Hắn rút cái sịp lúc nãy nhét vào miệng Hùng ra. Anh lặp tức van nài.
- Chị ơi, mấy anh ơi em không có làm cái gì hết, gia đình con nhỏ nó ép em nhận t..
Không để Hùng nói thêm, Đực nhét con giống vào miệng Hùng buộc Hùng phải im miệng.
- Tẩy trắng hả mày, đổ thừa hả mày. Mày dạy nhạc giỏi lắm ha, thổi cây sáo này cho tao nghe thử coi hay không.
Cả đám phấn khích, cả nữ tướng cướp cũng phá lên cười với cái ý tưởng của thằng Đực. Hắn bắt đầu nhấp từng nhịp vào miệng Hùng, làm cho anh cảm thấy khó thở. Thêm vào cái mùi cơ thể của tên cướp làm anh cũng khó chịu. Nhưng rồi ý chí sinh tồn làm cho anh quen dần với nhịp nhấp của tên Đực, anh bắt đầu hít thở qua các khoảng nghỉ nhỏ nhoi của tên cướp. Anh chỉ mong mọi chuyện qua đi thật nhanh.
- Tụi mày đứng đó làm gì, cái lỗ loz của nó còn trinh đó, mỗi đứa đâm vào mà sướng chứ để phí.
Đám còn lại cũng tuột quần xuống, tuốt trụ. Hùng muốn phản khán nhưng cơ thể vẫn bị trói nên không thể làm gì được. Đực ngồi xuống một cái thùng, không quên kéo theo cái đầu Hùng, làm anh phải bò xuống như một con chó. Vừa hay, cái tư thế này làm bờ mông căng tròn của Hùng hiện ra những thớ cơ mà anh ngày đêm tập luyện trong phòng gym, và cả cái lỗ còn trinh của mình. Tên cướp đầu tiên nhét con giống vào trong hậu môn của Hùng. Thốn, đó là cảm giác đầu tiên mà Hùng cảm nhận được, anh cảm giác như mình sắp đi cầu. Tên cướp nắm lấy hông Hùng, thúc từng nhịp mãnh liệt rồi càng lúc càng nhanh dần.
- Đã quá tụi mày, khít hơn chơi gái.
Chúng lần lượt thay phiên nhau chơi lỗ hậu của Hùng. Cơ thể Hùng đáp ứng với những hành động của bọn cướp, cơn thốn ban đầu dần biến mất, thay vào đó Hùng cảm nhận được sự cọ sát của hậu môn và con giống của chúng, nó là một cảm giác mà Hùng không thích mà cũng thật sự khó tả.
- Hay lắm, giờ thì mày biết mày đã làm con nhỏ nó khổ cỡ nào chưa hả thằng chó? Nhưng như vậy tao thấy vẫn chưa vừa với mày.
Nói rồi nữ tướng cướp đứng dậy tiến về phía Hùng, tay cầm theo thanh củi đang cháy dỡ. Cô ta ngồi xổm xuống một tay nắm lấy bộ ấm chén của Hùng.
- Cái thằng dâm tặc, coi nó sướng quá nó lên cứng chưa nè.
Nói xong nữ tặc lấy que củi đang cháy dụi thẳng vào con giống Hùng đang cương cứng. Anh hét không thành tiếng vì cuống họng vẫn còn vướng con cu thằng Đực. Cơn đau quằn quại làm nước mắt anh tự tuôn ra từ hai khóe mắt. Nữ tướng cướp tiếp tục nghiến que củi vào hạ bộ Hùng cho tới khi tàn lửa tắt hẳn. Cô ta ném nó qua một bên rồi đứng dậy đá mạnh vào hạ bộ của Hùng. Anh co người lại theo phản xạ tự nhiên vô tình ói coi cu của thằng Đực ra, nằm co quắp như một con tôm trên sàn nhà. Nữ tặc không buông tha, tiếp tục đá nhiều lần vào hạ bộ Hùng.
Cơn đau chiếm lĩnh đầu óc Hùng, anh không còn nghe được gì ngoài những tiếng ù ù. Sau khi đá chán chê, nữ tướng cướp lại gần Hùng mà nói.
- Mày đáng bị vậy lắm, nói lại tao nghe, có phải mày đã chơi con nhỏ tan nát rồi mua chuộc tòa án không?
Hùng nghe được câu nói đó nhưng cơn đau thấu trời xanh này đã làm cho anh không thể lên tiếng.
- Tụi mày thấy không? Nó im lặng. Là nó thừa nhận. Mẹ, thấy nó ghê không. Giờ thì rõ rồi, tụi mày lấy hết đồ đạc của nó rồi ném nó đi cho khuất mắt tao.
Bọn cướp xốc Hùng lên vai, đem ra khỏi căn nhà hoang. Chúng ném anh bên lề đường cách xa căn nhà hoang rồi mất hút trong rừng cây. Cơn đau đã giảm nhưng vẫn còn hiện diện, cơn mê man ập đến cùng nhiều suy nghĩ hiện lên trong Hùng. Nằm trên lề đường, trời bắt đầu đổ mưa. Hùng rỉ nước mắt, không hiểu vì sao con người bây giờ lại có thói quen bầy đàn. Cái công lý họ bảo vệ nó chỉ đang thỏa mãn cái bản ngã xấu xa. Đến bọn cướp còn nhân danh công lý được, thật là nực cười. Tụi nó tra khảo không trả lời thì là thừa nhận, trả lời thì tụi nó kêu là chống chế, chắc có tin đính chính đi nữa thì cũng bị cho là tẩy trắng thôi. Đúng là cái thứ công lý vô lý. Ý thức của Hùng mờ dần rồi mất hẳn.
Trong đêm mưa tầm tả, một chiếc xe 4 bánh sang trọng rọi pha chạy trên con đường quê heo hút chẳng có người qua lại. Như phát hiện có gì đó, chiếc xe dừng lại. Từ ghế phụ phía trước, một người đàn ông đứng tuổi bước xuống bung dù bước đến vệ đường kiểm tra, sau đó bước đến cửa băng ghế sau báo cáo tình hình.
- Thưa ông, có người nằm bất tỉnh bên đường, còn sống nhưng bị thương nặng.
- Cho nó vào cốp xe.
Chiếc xe tiếp tục cuộc hành trình trong đêm mưa.
Không có bình luận nào để hiển thị
Không có bình luận nào để hiển thị