Nhảy đến nội dung chính

Thầy giáo dạy nhạc - Chương 2: Nữ tướng cướp

Trời cũng đã tối dần ngoài khung cửa kính. Trên xe lúc này chỉ còn vài người trên xe. Một ông già ngoài 60 trên đường về quê sau chuyến thăm con ở Sài Gòn. Một nhà sư trẻ đang mơ màng ngủ bên cửa sổ ở hàng ghế thứ 2. Anh lơ xe thì ngồi tận băng ghế sau cùng cũng đang lim dim giấc. Ông tài xế chăm chú vào công việc của mình, thỉnh thoảng vặn chiếc radio nghe vài tin phóng sự. Và Hà, anh ngồi cách ông già 1 ghế để tránh không ai nhận ra mình.

Đây là chuyến xe thứ 4, thứ 5 gì đó từ lúc anh rời thành phố, anh cũng không đếm nữa. Lúc đầu cũng có vài người có lẽ cũng nhận ra anh dù anh có cố gắng che mặt thế nào. Họ xì xầm bàn tán làm anh cảm thấy xấu hổ. Những lúc như vậy Hà lặng lẽ xuống xe mà bắt chuyến khác. Đến đây thì thành phố cũng đã ở xa sau lưng, cũng như sự nghiệp của anh, nó chỉ còn là quá khứ. Đến đây thì có lẽ cũng chẳng còn ai biết mặt anh nữa rồi.

Đang đắm chìm trong những suy nghĩ về quá khứ thì ông già đã chuyển đến ngồi gần Hà bắt chuyện với anh.

  • Con đi du lịch hả? Lâu lắm mới thấy có người tới chỗ này du lịch đó nha.
  • Dạ, con... đi chơi
  • Nhìn con da dẻ trắng lại còn đô con nữa, làm chú nhớ thằng con chú đi làm trên Sài Gòn ghê nơi. Mới đi mấy năm mà nó giờ cũng trắng trẻo ra, ngồi máy lạnh không hà, giờ nhìn cũng không ra cái gì dân quê nữa. Con ở trên đó làm cái gì?
  • Con dạy học chú ơi
  • Hèn chi nhìn thư sinh nho nhã ghê luôn. Chú mới thăm thằng con về nè. Cái thằng đúng tệ, đi làm mấy năm không về toàn để ông già này lên thăm không. Con tên gì?
  • Dạ con tên H.. Hùng, tên Hùng á chú

Tốt hơn nên như vậy, cái tên Hà cũng nên thành dĩ vãng. Giờ anh là Hùng.

Ông già cứ luyên thuyên mãi về thằng con thành đạt của mình trên Sài Gòn mà nào biết từng lời từng chữ của ông như lưỡi dao cứa vào tâm hồn đang đau khổ của Hùng. Anh cũng cứ dạ dạ ậm ờ cho qua chuyện. Cho tới khi ông già đến trạm xuống xe thì cuộc trò chuyện mới dứt hẳn. Chuyến xe dừng ở bến cuối cũng đã gần nửa đêm, Hùng và nhà sư trẻ đi trên con đường độc đạo ra khỏi bãi xe.

  • Miệng lưỡi thế gian ghê gớm thật nhỉ?
  • Hả?
  • Người ta chỉ nghe rồi tin những gì trên báo, rồi một đồn mười, mười đồn trăm. Sau đó lại đắm chìm quá sâu trong cái hãnh diện đại diện cho công lý, nên dù nhận ra đã sai cũng không thể chấp nhận mà càng phải bao biện cho cái sai đó. Vậy là hình thành cái cộng đồng đại diện cho công lý giả tạo.
  • Thầy nói cái gì vậy?
  • Giờ con là Hùng rồi thì thôi vậy cũng tốt. Bỏ lại cuộc đời đó, xây lại cuộc đời mới, tính ra lại hay.
  • Vậy là thầy biết... Sao thầy không làm như họ?
  • Đời hư hư thật thật, chắc con cũng có lý do riêng không nói được. Tại sao mình phải làm như họ, thầy có được cái gì đâu.
  • Vậy con nên làm sao giờ thầy ơi?
  • Thầy cũng không có lời khuyên nào cho con được, hành trình này khó khăn chưa hết. Con cứ đi tiếp trên con đường định mệnh mà con vừa mở sang trang mới. Hữu duyên còn gặp lại.

Nói rồi nhà sư trẻ rẻ vào con đường rẽ vào rừng bỏ lại Hùng đứng lặng tại ngã ba một hồi lâu, suy nghĩ vì không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Một phần cũng tự hỏi có nên đuổi theo nhà sư ấy không. Sau cùng, anh quyết định chọn một nhánh khác mà đi.

Trời càng tối dần, Hùng đi tiếp đến nơi mà đèn đường cũng chẳng còn. Bỗng nhiên từ trong rừng cây, có ai đó chạy đến ôm lấy Hùng từ phía sau. Rồi lại có một ai đó trùm bao lên đầu Hùng rồi đánh cho ngất đi.

Hùng tỉnh dậy trong một ngôi nhà hoang. Bốn bức tường nham nhở vết thời gian. Trời vẫn còn đang giữa đêm. Thử cử động mà không được. Thì ra toàn thân anh đã bị trói chặt. Bất chợt, anh nhận ra mình không cô đơn trong căn nhà hoang này. Gần đó có vài người ngồi gần 1 đống lửa nhỏ đặt trên sàn, và ngồi cao hơn tất cả là một người phụ nữ đứng tuổi áng chừng cuối những năm 20 hay trễ lắm cũng chỉ hơn 30 một chút. Cô ta mặc một chiếc áo khoác da đã cũ, quần bò bó sát, mái tóc bù xù. Một thằng trong đám người đó nhận thấy Hùng đã tỉnh thì cười phá lên rồi giật áo người phụ nữ.

  • Chị hai, nó tỉnh rồi nè chị.

Người phụ nữ đứng lên đi lại gần Hùng rồi bất ngờ đá một cái thật mạnh vào bụng làm Hùng muốn thốc ra cả cái bụng rỗng của mình. Cô ta ngồi xổm xuống, nằm đầu Hùng kéo lên nhìn qua nhìn lại một hồi.

  • Tưởng thằng nào, ai dè người nổi tiếng nè tụi bây.
  • Đứa nào đó chị? Tụi em thấy lạ quá.
  • Bữa đứa nào lượm được tờ báo, tao đọc tụi nó kêu thằng này nó dụ đứa con gái nhỏ xíu. Cái loại này tao khinh như chó. Nhìn mặt cái biết liền cái loại đểu cán. Hôm nay tao phải thay trời hành đạo.

Lôi đầu Hùng lên, cô ta tra hỏi Hùng.

  • Mày khai hết coi mày làm gì con nhỏ rồi. NÓI!
  • Em không có làm gì hết chị ơi, con nhỏ nó...

Bốp. Chưa để Hùng nói hết câu, nữ tặc đã cho Hùng ăn một cái bạt tay xây xẩm mặt mày.

  • Tới nước này mà con mạnh miệng láo lếu. Thằng Đực, mày lấy sịp của mày nhét mỏ nó cho tao, éo nghe được mấy cái lời dối trá này nữa. Còn tụi mày lục cái ba lô nó coi có gì cho tao.
  • Ủa sao của em vậy chị?
  • Không của mày không lẽ của tao? Nói nữa tao đánh mày luôn.

Thằng Đực miễn cưỡng tuột quần xuống rồi lấy cái quần lót đang mặc nhét vào miệng Hùng. Tụi đàn em lục ba lô của Hùng rồi lôi ra 1 xấp tiền, ướm cũng khá nhiều. Đó là số tiền ông Văn "đền bù" cho tổn thất của Hùng sau phiên tòa đó.

  • Quá trời tiền luôn nè chị hai.
  • Giàu vậy hèn gì nó mua luôn toàn án thả nó ra. Tội con nhỏ kia quá tụi mày. Thường thì tao cướp tao không bao giờ lấy hết, nhưng cái loài cầm thú như mày thì không những tao lấy hết mà còn phải trừng phạt mày mới phải đạo. Tụi mày lột hết đồ nó ra cho tao.

Ánh mắt Hùng hoảng hốt, cố gắng chống chọi nhưng không thể nào chống lại được sức lực của năm sáu thằng đàn ông khác. Anh kinh hãi nhìn vào ánh mắt tinh quái của nữ tướng cướp, không biết điều gì sắp xảy đến với mình.