Thầy giáo dạy nhạc - Chương 4: Nợ
Hùng tỉnh dậy trên một chiếc giường sang trọng. Đảo mắt nhìn quanh, anh đang tự hỏi sao mình ở đây và rồi anh chợt nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Anh nhớ về lũ cướp và màn nhục hình đó. Bất giác anh kéo tấm chăn xuống và kiểm tra tình trạng cơ thể mình. Những vết bầm trên người cũng dần dần bình phục. Hạ bộ của anh vẫn còn rát nhưng được băng bó cẩn thận.
Bước xuống giường, Hùng bước từng bước từng bước nhẹ tới cánh của sổ lớn nhìn ra vườn hoa. Bên dưới phía xa xa, có một người làm vườn đang tỉa tót lại cây cảnh. Nội thất trong căn phòng như một khách sạn hạng sang với chiếc sofa đắt tiền, nhà tắm lớn với những vật liệu nhập khẩu. Đến hai cánh cửa kéo bằng gỗ ngăn căn phòng và nhà tắm cũng được điêu khắc tỉ mỉ và chắc chắn không hề rẻ.
Đang săm soi các chi tiết căn phòng thì Hùng nghe có tiếng gõ cửa. Một người đàn ông đứng tuổi mặc áo sơ mi, quần tây gọn gàng bước vào. Hùng lên tiếng chào hỏi.
- Dạ con chào chú, chú cho con hỏi có phải là người đã cứu con không?
- Cuối cùng thì cậu cũng tỉnh rồi. Thật đáng tiếc, tôi không phải là người đã cứu cậu. Người làm điều đó là chủ nhân căn biệt phủ này. Tôi chỉ là quản gia của ông ấy, tên là Vinh.
- Con cảm ơn chú Vinh, chú cho con hỏi đây là đâu mà chủ của nơi này là ai vậy, con muốn nói lời cảm ơn với ông ấy.
- Chủ nhân của nơi này là ông Lực, xin phép không đề cập tên đầy đủ của ông vì tôi cũng không có quyền đó. Đây là biệt phủ của ông Lực, chính tay ông chủ đã xây dựng nơi này để nghỉ ngơi và điều hành các công ty của mình. Lúc cậu bất tỉnh bên đường, tôi đã kiểm tra và ông Lực đã cho phép đem cậu về chữa trị. Đáng tiếc thay, ông Lực đang có việc phải ra ngoài. Trước khi đi ông chủ có dặn dò tôi nếu cậu tỉnh lại thì hãy để cậu được thoải mái, trong khu biệt phủ này cũng đầy đủ tiện nghi, cậu có thể bơi trong hồ bơi bên cạnh khu vườn hoa, hoặc đi tập gym tùy cậu, nhưng không được phép bén mảng đến khu vực tầng hầm cũng như bất cứ khu vực nào có liên quan ông chủ. Khi ông chủ về cậu sẽ có cơ hội gặp mặt ông chủ. Ông chủ cũng đang muốn biết kẻ nào đang hoành hành trên đất của ông.
Đưa cho Hùng một chiếc bộ đàm, ông quản gia tiếp lời.
- Vì nơi này rộng lớn, nếu không biết gì hãy liên lạc với tôi, tôi sẽ hướng dẫn cậu. Quần áo trong tủ tôi đã chuẩn bị sẵn. Xin phép cậu, tôi vẫn còn công việc cần giải quyết.
Nói rồi, ông Vinh quản gia bước khỏi phòng và nhẹ nhà đóng cửa.
Hùng dành thời gian để tham quan căn biệt phủ này cũng mất mấy ngày. Nếu nói nó rộng lớn thì ông Vinh quả đúng là khiêm tốn, nó không chỉ rộng lớn mà là vô cùng rộng lớn. Một lần Hùng đến gần cổng ra vào và nhìn ra bên ngoài, có vẻ nơi này nằm sâu trong núi vì anh nhìn xuống bên dưới là rừng cây bạt ngàn. Nơi này cũng không có tồn tại nhũng thiết bị điện tử, hoàn toàn biệt lập. Theo quản gia, nơi này không có các thiết bị điện tử vì lí do bảo mật và nhưng người sống ở đây cũng không có nhu cầu gì với thế giới bên ngoài, ông chủ đảm bảo cuộc sống cho họ, và khi cần thiết, ông chủ sẽ đích thân ra ngoài xử lý công việc ở một nơi khác nếu có nhu cầu sử dụng internet. Điện được cung cấp bằng máy phát. Dù rộng lớn là vậy, nhưng số lượng người phục vụ tại đây cũng không nhiều, chỉ có một ông đầu bếp, một người làm vườn, một người quét dọn, một anh bác sĩ trẻ, ông Vinh quản gia và còn một lái xe đang đi cùng ông Lực.
Sau khoảng 1 tuần thì Hùng bình phục, cả vết phỏng từ vụ tra tấn cũng hoàn toàn được chữa khỏi bởi anh bác sĩ riêng của ông Lực. Anh này có tên là Khánh, được ông Lực nhận về cho ăn học, gọi ông là cha nuôi. Hùng và Khánh thường hay đi tập gym ở phòng gym trong biệt phủ nên thỉnh thoảng cũng gặp nhau ở đó. Một buổi chiều, khi Hùng đang đi bơi, anh chỉ mặc một chiếc quần bơi bikini để lộ các cơ bắp cuồn cuộn của mình dưới ánh nắng thì có một chiếc xe màu đen, biển số bị che khuất chạy chậm rãi và đậu trước cổng khu nhà. Ông Vinh chậm rãi mở cửa và cuối chào. Có lẽ ông chủ đã trở về, Hùng nhanh chóng lau người và thay bộ đồ chuẩn bị sẵn trên bờ hồ, đến gần cổng để đón chủ nhân của khu biệt phủ trở về.
Quản gia mở cửa băng ghế sau, một người đàn ông lực lưỡng ở tuổi trung niên bước xuống, mái tóc chải chuốc và bộ râu quai nón uy nghiêm tôn lên nét kiêu hùng của bậc đế vương. Ông Lực đang mặc bộ veston đắc tiền với các phụ kiện bằng bạch kim và đá quý. Nom có vẻ trẻ hơn ông Vinh quản gia ít tuổi. Ông vẫy tay ra lệnh cho tài xế đánh xe đi. Hùng khép nép bên ông quản gia.
- Mừng ông chủ đã trờ về. Tối nay tôi đã chuẩn bị tiệc, thưa ông. Xin giới thiệu đây là cậu Hùng, là người ông giúp bên vệ đường nay đã tỉnh lại và hồi phục nhờ ơn phước của ông.
Hùng cúi người, lên tiếng cảm ơn.
- Chào ông chủ, tôi là Hùng. Cảm ơn ông chủ đã cứu mạng và cho tôi ở lại những ngày vừa qua. Tôi không biết có thể làm gì để đền đáp ân tình này. Người đàn ông đạo mạo nhìn Hùng đăm chiêu một hồi rồi mới lên tiếng.
- Tôi là Lực, chủ của cơ ngơi này. Cậu không cần khách sáo. Chuyện tôi cứu cậu chỉ là ngẫu hứng nhất thời, không đáng bận tâm. Tôi chỉ đang tò mò vì sao ở nơi thâm sâu cùng cốc này lại có người nằm hấp hối bên đường như vậy. Hùng ngập ngừng chưa biết nói từ đâu thì ông Lực lại mở lời.
- Tối nay mới cậu cùng tôi dùng bữa, sẵn tiện nói tôi nghe đầu đuôi câu chuyện. Ở đây tôi là chủ và cậu cũng không có quyền từ chối đâu.
Nói xong ông bước vào căn biệt thự to lớn, tiến về phòng của mình. Ông quản gia đi theo ngay sau lưng. Hùng cũng đi về phòng của mình tắm rửa sạch sẽ và đến bữa tiệc tối đã dọn sẵn với bộ đồ kiểu tây ông Vinh soạn sẵn.
Bữa tiệc được bày biện kiểu châu Âu với đầy đủ các món ngon và rượu vang. Không để Hùng chờ lâu, ông Lực cũng đến gần như ngay sau đó. Trong bữa ăn ông Lực hỏi Hùng chi tiết những gì đã xảy ra.
- Ông chủ cho tôi xin phép được cảm tạ ông một lần nữa.
- Đã nói là đừng khách sáo. Tôi với cậu có lẽ cũng không chênh nhau bao nhiêu tuổi, với lại cậu hiện là khách, hãy thoải mái khi còn có thể đi.
- Dạ nhưng ...
- Không nhưng nhị gì cả, ở đây tôi là chủ thì mọi thứ phải như ý tôi.
Trong lời nói nói thân thiện của ông Lực có chút đe dọa làm Hùng bất giác giật mình. Và Hùng bất chợt nhận ra tốt nhất mình nên tuân theo.
- Vậy cậu nói cho tôi nghe xem chuyện gì đã xảy ra mà lại nằm bên đường như vậy?
- Dạ tôi bị cướp, bọn nó trấn lột rồi đánh ra nông nỗi này. Chúng nó tự xưng là công lý rồi đòi trừng phạt...
- Trong đất của ông đây mà dám làm loạn rồi tự xưng quyền xưng bá. Đúng là không ra hệ thống gì. Vinh, ông nói thằng Hải mai đi tìm tụi nó tính sổ. Còn cậu, cậu có thù oán gì với tụi nó mà nó đòi công lý.
Hùng suy nghĩ một khoảnh khắc, nếu đem chuyện này nói ra với ông Lực có lẽ sẽ không sao, dù gì đây cũng là nơi biệt phủ không có kết nối bên ngoài và ông Lực cũng không phải là dạng người không biết lí lẽ. Nghĩ vậy, Hùng đem chuyện của mình kể hết ngọn ngành, từ chuyện sự nghiệp của mình đã bị phá hoại ra sao, đến chuyện ông Văn đã ép mình tới đường cùng thế nào, và chuyện gia đình giờ cũng không còn là nơi để quay về.
- Ra vậy, tôi không quan tâm cậu là Hùng hay là ai nhưng tính tôi cực kì ghét mấy loại người như thằng Văn đó. Chẳng giấu gì cậu, bên ngoài kia bao nhiêu tập đoàn lớn có nhiều người đứng đầu khác nhau, tất cả chỉ là bù nhìn. Tất cả những con rối đó đều do những người có thế lực ngầm như tôi điều khiển.
Ông Lực nhấp miếng rượu vang rồi tiếp
- Tôi có thể giúp cậu làm gì đó. Nhưng nó là một cuộc trao đổi công bằng, tôi sẽ xem đó là một khoảng nợ và cậu phải làm việc cho tôi để cấn nợ.
Trong Hùng trào lên cảm xúc kì lạ không hiểu sao nước mắt trào ra khỏi khóe mắt. Ông Lực đứng dậy, vỗ vai Hùng rồi rời khỏi phòng.
Sáng hôm sau, ông Lực và anh Hải tài xế rời đi sớm. Hùng hỏi chuyện ông Vinh về các loại công việc anh có thể làm tại đây. Ông quản gia cũng không thể rõ cũng như quyết định của ông chủ vì ở đây, ông Lực có quyền lực tối cao, là đế vương. Kể cả có là khách như Hùng thì cũng không có quyền từ chối không ông Lực đã quyết định. Việc có thể làm duy nhất là chờ đợi mà thôi.
Tầm 2 tuần sau, ông Lực trở lại. Lần này ông đem theo một mẫu báo giấy. Trên tờ báo, trang đầu nói về tập đoàn của ông Văn làm ăn thua lỗ phải cầm cố. Bản thân ông ta cũng mất ghế chủ tịch, khối tài sản bị niêm phong điều tra.
- Không phải tôi không thể thanh minh cho cậu, nhưng điều đó sẽ là vô nghĩa thôi. Trên tờ báo này vẫn còn chưa đủ chi tiết đâu.
Ông Lực nhá anh Hải móc trong túi ra 1 xấp ảnh chụp. Lúc này, Hùng mới để ý bàn tay phải của anh mỗi ngón chỉ có một đốt ngón tay. Có lẽ là anh đã bị tai nạn trong quá khứ rồi được ông Lực cưu mang chăng? Xấp hình đó là ảnh của ông Văn trần truồng bò mọp trên sàn, van xin cái gì đó.
- Thằng này là chủ tịch tập đoàn của đối thủ tôi, à thật ra là một trong những tập đoàn của đối thủ kinh doanh của tôi mới đúng. Tôi chỉ cần đơn giản là mua lại tập đoàn đó rồi cho nó lao dốc là thằng này nó mất tất cả. Hóa ra nó ăn chặn của cả nhân viên, nên tôi phải trừng phạt nó. Nó còn van xin để lại cho nó căn nhà trong hẻm để bán cà phê kiếm sống qua ngày. Cũng vì sa cơ vậy mà nhỏ con gái nó cũng bị bạn bè chê cười bỏ rơi. Vậy cũng là đáng.
Hùng xanh mặt. Người đàn ông đứng trước mặt mình quyền lực như thế nào mà có thể làm cả những chuyện như vậy?
- Còn con chó cái dám xâm phạm nơi này, mày đem nó ra đây.
Anh Hải mở cốp xe. Lôi đầu một người từ cũng đầy thương tích trong đó ra. Không phải ai xa lạ, đó là nữ tướng cướp đã hành hạ Hùng cách đây không lâu. Do ở trong cốp xe lâu ngày, mắt ả ta bị lóa nên cũng phải mất một lúc để định hình. Vừa nhìn thấy Hùng, ả lặp tức bò lại ông chân Hùng. Hùng né ra.
- Anh ơi, anh cho em xin l...
Không để ả nói hết lời. Ông Lực đá thẳng vào mặt ả làm ả lăn mấy vòng trên sân.
- Mày câm mõm chó lại, ở đây tao mới có quyền, không phải ai khác. Đem nó đưa cho thằng Khang xử lý.
Hùng vẫn còn sững người với những gì vừa diễn ra thì ông Lực đã đứng đối diện Hùng. Trong Hùng lúc này bỗng cảm thấy vừa sợ hãi, vừa tôn thờ. Một cảm giác kì lạ mà Hùng cũng không biết gọi là gì.
- Vậy là tất cả đã xong rồi, cậu giờ nợ tôi nên phải làm việc cho tôi. Dĩ nhiên cậu không có quyền từ chối. Sợ hãi. Hùng lắp bắp.
- T... tôi có thể làm được gì cho ông?
- Ngẫm đi ngẫm lại thì nhân lực cho khu biệt phủ này cũng không thiếu vị trí gì. Chỉ thiếu một con chó. Ông Lực nở một nụ cười nham hiểm.
Không có bình luận nào để hiển thị
Không có bình luận nào để hiển thị