Hạ Giang Nam (下江南) - Chương 11
Tào công công nói:
“Mời công tử theo ta vào phòng tối phía sau.”
Bước vào phòng tối, A Hỷ dần thích nghi với ánh sáng, rất nhanh liền thấy Thanh Sơn đang nằm ở khu vực nghỉ ngơi. A Hỷ lập tức lao tới bên Thanh Sơn, nhìn hắn nằm đó, A Hỷ đưa mắt ngắm nghía khắp người, dưới thân Thanh Sơn giờ đã trống không, chỉ còn một ống rơm cắm nơi lỗ tiểu. Nhìn vết thương còn rỉ chút máu, A Hỷ lo lắng cho Thanh Sơn vô cùng:
“Thanh Sơn, nguoiw có ổn không?”
Thanh Sơn yếu ớt mở mắt thấy A Hỷ, gượng chút sức mà nói:
“Ta không sao, ngươi đừng lo.”
Thanh Sơn dùng bàn tay yếu ớt nắm lấy tay A Hỷ, mỉm cười nhẹ rồi lại nhắm mắt nghỉ tiếp.
“Thanh Sơn thật sự không sao chứ?”
Tiểu thái giám bên cạnh nói:
“Ngài đừng lo, Thanh Sơn chỉ đang rất yếu thôi, hãy để ngài ấy nghỉ ngơi. Thái y cũng đã đến khám rồi.”
A Hỷ nhìn thấy bảo bối Thanh Sơn yêm cát để bên cạnh, không ngờ cậu ấy sở hữu thứ to lớn đến thế. Ngược lại, bảo bối trong quần hắn lại rất bình thường. Khi A Hỷ cởi hết y phục ra, mấy tiểu thái giám bên cạnh có vẻ hơi thất vọng, tưởng bằng hữu thân thiết của Thanh Sơn cũng có thiên phú khác người, không ngờ lại khá bình thường. Nhưng A Hỷ dù sao cũng là thân tín của hoàng thượng, đắc tội không được.
Tào công công nói:
"Nếu ngài đã chuẩn bị xong, hãy uống bát ma phế thang này đi."
A Hỷ nhận lấy bát canh, ngửi một cái rồi uống cạn. Hắn được dẫn nằm lên tấm ván, tay chân được cố định lại, mọi thứ cũng giống như Thanh Sơn vừa rồi. Tào công công tay trái vuốt ve bảo bối của A Hỷ, mân mê hai viên thịt.
"Hít một hơi thật sâu, rồi nín thở."
A Hỷ dồn sức bụng, bảo bối lộ ra thêm một chút, đúng khoảnh khắc đó, một nhát yêm đao cắt rời bảo bối và hai viên của hắn. Tiếng kêu thảm thiết của A Hỷ vang rất lớn, Lý Ngọc ở bên ngoài nghe mà toàn thân khó chịu. Không ngờ cuối cùng Thanh Sơn và A Hỷ vẫn trở thành thái giám. Lý Ngọc chẳng biết tâu với bệ hạ thế nào, nhưng việc đã đến nước này, chỉ có thể trình bày sự thật.
Lý Ngọc dặn thái y bên cạnh, lát nữa cũng phải chăm sóc A Hỷ thật tốt, nếu có sơ suất gì thì lấy mạng bù. Lý Ngọc rời khỏi Kính Sự Phòng để về bẩm báo bệ hạ.
Thái y không dám lơ là một chút, vội vào phòng tối cầm máu cho A Hỷ, vết thương được đắp thuốc thượng hạng ngay lập tức. Thanh Sơn và A Hỷ được chăm sóc vô cùng chu đáo. Đêm ấy e rằng rất khó khăn. Dù khu vực nghỉ ngơi có ba người đã tĩnh thân, nhưng chỉ có Thanh Sơn và A Hỷ được quan tâm nhiều nhất. Tuy Thanh Sơn đau đớn nhưng vẫn lo cho nam nhân ở bên cạnh, yêu cầu thái y chăm sóc chu đáo cho hắn. Thái y giữ lòng lương thiện, không bỏ rơi nam nhân bên cạnh.
Đến ngày thứ tư, mấy tiểu thái giám cố gắng đỡ Thanh Sơn và A Hỷ dậy. Hôm nay là ngày rút ống rơm. Đầu tiên rút ống của Thanh Sơn, khoảnh khắc ống rơm được rút ra, tuy đau nhưng nước tiểu đã phun ra từ lỗ tiểu. Tuy nhiên vì không có dương vật kiểm soát, nước tiểu bắn tung tóe khắp nơi. Tào công công thấy tình trạng của Thanh Sơn, bảo phục hồi khá tốt, mới tĩnh thân xong, các ngươi chưa học cách kiểm soát tiểu tiện, đều sẽ thế này.
Đến lượt A Hỷ rút ống, đã nhịn không được từ lâu, nước tiểu của hắn cũng phun ra, đương nhiên cũng vương vãi khắp nơi. Nhưng không sao, mấy tiểu thái giám bắt đầu chuẩn bị nước sạch và khăn, lau rửa cho Thanh Sơn và A Hỷ, chăm sóc từng li từng tí.
Nam nhân bên cạnh cũng đã hoàn thành lần tiểu đầu tiên, mọi chuyện đều đang tiến triển tốt đẹp. Vài ngày sau, vết thương đã bắt đầu đóng vảy. Thanh Sơn và A Hỷ đã rời khỏi phòng tối một cách thuận lợi. Bảo bối của họ cũng đã được ướp xong, đặt trong hộp gỗ bảo quản, bên ngoài có khắc tên tuổi, ngày tĩnh thân, quê quán... Thanh Sơn mở hộp nhìn bảo bối của mình, chẳng ngờ sau khi phơi khô lại héo hon và teo nhỏ đến thế, trông chẳng còn giống hình dáng ban đầu. Bảo bối của A Hỷ sau khi phơi khô thu nhỏ như của đứa trẻ ba bốn tuổi. Thanh Sơn hỏi Tào công công:
“Chẳng lẽ tất cả bảo bối sau khi phơi khô đều thành ra thế này ư?”
Tào công công đáp:
“Đúng vậy. Có người phơi khô xong còn chẳng nhận ra đó là bảo bối nữa.”
Hai người đi lại vẫn còn khó chịu, nhưng dần thích nghi nên đã đỡ hơn nhiều, chỉ là còn chưa dám động tác mạnh, kẻo bị són tiểu.
Tào công công đắc ý nói:
“Mấy tay thợ đao bên ngoài, chẳng phải yêm cát quá sâu thì là cắt chưa đủ, khiến bao thái giám khổ sở.”
“Nhưng ta khác. Ta yêm cát vừa đủ, không nhiều không ít, không chỉ không són tiểu mà lại còn rất bằng phẳng. Về sau các ngươi sẽ cảm ơn ta đấy.”
Thanh Sơn và A Hỷ luyện tập đi luyện tập lại trong Kính Sự Phòng, cuối cùng đã kiểm soát được việc tiểu tiện. Thái y kiểm tra vết thương lần nữa, đã lành gần hết, bảo hai người có thể rời Kính Sự Phòng trở về cung.
Sau một tháng rời xa, cuối cùng hai người cũng bước ra khỏi Kính Sự Phòng. Khi quay về cung điện của mình, Linh Nhi và hài tử đã đứng ở cổng chờ từ lâu. Thanh Sơn bước nhanh hơn, ôm chầm lấy Linh Nhi và các hài tử vào lòng. Cả hai vừa cười vừa khóc.
Không có bình luận nào để hiển thị
Không có bình luận nào để hiển thị