Nhảy đến nội dung chính

Hạ Giang Nam (下江南) - Chương 3

Kết quả là Thanh Sơn và A Hỷ, từ nhỏ đến lớn đều là trẻ mồ côi, căn bản không có cơ hội đọc sách biết chữ, chỉ biết viết tên mình mà thôi.

Điều này khiến Càn Long có chút khó xử, dù gì bá quan văn võ của ngài, người nào cũng đều thấm nhuần thánh hiền, dẫu là võ quan, ta cũng yêu cầu rất nghiêm khắc. Hiển nhiên hai người bọn họ đều không thể đảm đương, chỉ có thể xếp vào hàng tốt lính mà thôi.

Lúc này Lý Ngọc kề bên tai Càn Long thì thầm:

“Nếu là nhập cung làm thái giám thì sao, Bệ hạ?”

Càn Long kích động nói:

“Không được.”

“Sao ngươi có thể bắt ân nhân cứu mạng của chúng ta, cùng về kinh, còn bắt họ làm thái giám!”

Lý Ngọc đầy mặt sợ hãi nói:

“Là nô tài ngu muội, xin Bệ hạ thứ tội.”

Thanh Sơn ngơ ngác hỏi:

“Nô tài? Bệ hạ?”

“Chẳng lẽ ngươi là hoàng thượng?!”

Càn Long nhìn Lý Ngọc:

“Về rồi ta sẽ tính sổ với ngươi sau.”

Lý Ngọc lập tức quỳ xuống xin tha thứ.

Thanh Sơn và A Hỷ cũng vội vàng quỳ rạp xuống, dập đầu tạ tội.

“Không ngờ ngài chính là hoàng thượng, là dân đen bọn ta thất lễ.”

Càn Long thấy đã không thể giấu giếm thêm nữa, đành phải thừa nhận thân phận, bảo rằng lần vi phục tuần tra này chính là để bắt những tên tham quan như Triệu huyện lệnh, nên mọi chuyện mới phải giữ bí mật tuyệt đối. Nay các ngươi đã biết, ta cũng đành nói thật. Các ngươi đứng lên đi, đã là vi phục xuất tuần, thì đừng câu nệ như vậy.

Thanh Sơn rất kích động nói:

“Không ngờ ngài chính là hoàng thượng, thế này thì toàn thể dân làng chúng tôi có phúc rồi, xin bệ hạ cứu bọn tôi.”

“Bệ hạ bảo chúng tôi làm gì, chúng tôi cũng xin vâng.”

Càn Long nói:

“Dẫu ngươi không cầu xin, thì tên Triệu huyện lệnh này, ta cũng nhất định phải xử lí. Các ngươi đứng lên đi.”

“Biết được thân phận của ta, các ngươi vẫn muốn theo ta về kinh thành chăng? Các ngươi có biết đó là Tử Cấm Thành không?”

Ánh mắt Thanh Sơn kiên định nhìn thẳng:

“Chúng tôi nguyện theo bệ hạ.”

Càn Long gật đầu, nở nụ cười hài lòng:

“Đã vậy, các ngươi hãy theo ta về kinh đi.”

Trên đường về kinh, mấy người ở chung rất vui vẻ, Càn Long như một người anh cả, dẫn Lý Ngọc, Thanh Sơn và những người khác đi ăn uống. Mấy tháng sống chung ấy khiến tình cảm giữa Càn Long và Thanh Sơn thêm sâu đậm. Về đến Tử Cấm Thành, Càn Long bảo Lý Ngọc sắp xếp cho Thanh Sơn và A Hỷ nghỉ tại một quán trọ trong kinh, còn mình thì vội vàng nhập cung.

Hồi đến Tử Cấm Thành, việc đầu tiên chính là hạ chỉ, bãi chức quan của tên huyện lệnh, toàn bộ bọn chúng tịch thu gia sản, vợ con trong nhà bán vào nô tịch, nam giới đều xử trảm.

Việc ấy coi như tạm kết thúc. Càn Long cũng đến quán trọ, đem kết quả này nói cho Thanh Sơn và A Hỷ hay, đồng thời chuẩn bị tiễn hai vị bằng hữu này về quê.

Thanh Sơn và A Hỷ nghe tin tên huyện lệnh đã bị chém, mừng mừng tủi tủi, khóc đến nghẹn ngào, không ngừng dập đầu tạ ơn Càn Long. Càn Long cúi người đỡ hai người dậy, nói.