Nhảy đến nội dung chính

Hạ Giang Nam (下江南) - Chương 4

“Tuy trẫm rất tiếc các ngươi phải đi, nhưng thiên hạ vô bất tán chi yến tịch, trẫm hôm nay đến cũng là để tiễn đưa hai người. Nếu không có các ngươi, trẫm cùng Lý Ngọc e rằng đã sớm bị tên Triệu huyện lệnh hại chết. Trên đường về quê, các ngươi đều có xe ngựa và thị vệ che chở an toàn, trẫm cũng ban tặng vài món châu báu làm lễ tiễn biệt. Về quê rồi, hãy sống cho thật tốt, biết đâu về sau chúng ta lại có dịp gặp lại.”

Thanh Sơn kích động nói:

“Chúng tôi không đi. Tôi và A Hỷ muốn ở lại bên cạnh bệ hạ, xin đừng đuổi chúng tôi về. Nơi đó đã chẳng còn ai để chúng tôi vương vấn hay nhớ mong nữa.”

Càn Long có vẻ khó xử:

“Trẫm không phải không muốn để các ngươi bên cạnh phò tá trẫm, chỉ là hiện tại các ngươi chưa thể nhận một chức tước nào trong triều đình. Ở lại đây chỉ làm lỡ dở cuộc đời các ngươi mà thôi.”

Thanh Sơn hỏi:

“Vậy phải làm sao mới có thể ở lại kinh thành?”

Lý Ngọc đáp thay:

“Các ngươi có thể lấy số châu báu bệ hạ ban tặng, mở một tiệm buôn, làm chút sinh ý nhỏ. Về sau có bệ hạ che chở, còn lo không có tương lai hay sao?”

Thanh Sơn mặt đầy khó xử:

“Tôi và A Hỷ vốn là kẻ thô lỗ chẳng biết chữ, nào có tài cán gì mà học người ta mở tiệm?”

“Các ngươi cũng mới hai lăm, hai sáu tuổi, học thì có gì là khó?” Lý Ngọc nói.

Càn Long ôn hòa an ủi bọn họ:

“Các ngươi ở lại kinh thành, trẫm sẽ phái tiên sinh dạy chữ cho các ngươi. Các ngươi thích nghề gì, trẫm cũng có thể sắp xếp người dạy cho. Với sự sắp xếp như vậy, các ngươi có bằng lòng không?”

Đối với sự sắp xếp của Càn Long, với Thanh Sơn đó quả là lựa chọn tốt nhất, chỉ là về sau muốn gặp lại nói chuyện cũ, e rằng không phải dễ dàng, trong lòng tất nhiên có chút buồn. Nhưng thân phận Càn Long tôn quý đến thế, Thanh Sơn và A Hỷ gặp được ngài đã là cả đời có phúc, nào dám đòi hỏi thêm gì nữa.

Thanh Sơn cung kính hành lễ đáp:

“Tôi và A Hỷ xin hết thảy nghe theo bệ hạ.”

Bấy giờ A Hỷ không hiểu sao, lại quỳ xuống hành một đại lễ:

“Xin bệ hạ cho tôi vào cung hầu hạ ngài.”

Vẻ mặt Càn Long ngạc nhiên:

“A Hỷ, ngươi có biết ngươi đang nói gì không? Ngươi có biết vào cung hầu hạ bên cạnh, là phải làm thái giám chăng? Chẳng lẽ ở lại kinh thành cùng Thanh Sơn mở tiệm buôn bán, ngươi không muốn ư?”

Ánh mắt A Hỷ kiên định nhìn mọi người:

“Tôi cũng thấy sự sắp xếp của bệ hạ rất chu toàn. Nhưng tôi không có dũng khí và thông minh như Thanh Sơn và bệ hạ. Đối với tôi, thuở trước làm công nhân, có thể nói là tất cả cuộc đời tôi. Nhưng nay tôi thoát khỏi công việc ấy, đều là nhờ có bệ hạ và Thanh Sơn giúp đỡ. Tôi đã nghĩ đến cách báo đáp, vào cung chính là sự lựa chọn tốt nhất của tôi.”

Thanh Sơn ngạc nhiên nhìn A Hỷ:

“Không ngờ A Hỷ ngươi trong lòng có nhiều suy nghĩ như vậy, chỉ là trước nay chưa từng nói ra. Ta vừa mừng cho ngươi, lại vừa lo cho cuộc sống của ngươi sau khi vào cung.”